khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 72

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 72 một trong những 151 chương tác phẩm Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi của tác giả truyện ngôn tình Ái Tình Hoa Viên. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 72


Phàm Ngự đặt nhẹ nhàng An Tuyết Thần lên giường, An Tuyết Thần dựa vào đầu giường, ánh mắt trống rỗng. Giống như một đứa bé không có hiểu biết. Linh hồn An Tuyết Thần gần như đã không còn.

Đôi tay Phàm Ngự đút vào trong túi quần, liếc mắt nhìn cô. Vẻ mắt bây giờ của cô là sao, nghe người yêu cũ nói muốn kết hôn, nên đau lòng?

Lời nói của Phàm Ngự khiến An Tuyết Thần im lặng như bị tập kích trầm trọng.

Quả nhiên, nước mắt cứ tiếp tục chảy ra ngoài. Khuôn mặt nhỏ bé tinh tế lại trắng nõn, lại có nước mắt chảy ra càng tăng thêm chút quyến rũ. Khiến cho người khác không kìm nén được thương xót.

An Tuyết Thần ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông vô cùng tuấn tú trước mắt, khuôn mặt giống như được chạm khắc, ngũ quan rõ ràng, tuấn mỹ đến từng góc cạnh. Bề ngoài dường như phóng túng, không so đo tính toán, nhưng không chú ý thì trong mắt lộ ra tinh quang khiến người khác không dám xem nhẹ. Một đầu tóc đen rối loạn, mày kiếm hạ xuống, ngược lại một đôi mắt đào hoa, tràn trề tình cảm, làm cho người khác không nghĩ rằng mình sẽ bị hãm sâu vào trong đó. Sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng có độ dày vừa phải, lúc này đây lại tươi cười khiến người khác xao động - lóa mắt. Mặt mày thanh tú, đôi mắt nhỏ dài, một thân quần áo trắng, khóe miệng cong lên độ cong tuyệt đẹp, lạnh lung mà không mất vẻ dịu dàng, thanh nhã mà cao quý. Đủ để cho tất cả phụ nữ vì thế mà đấu đá lẫn nhau. Khiến cho tất cả đàn ông thấy không công bằng . . . . .

Nhưng mà tại sao, người đàn ông như vậy lại muốn cô ở bên người, không bằng cô gái nào, không hơn những cô gái xinh đẹp, vì sao nhất định phải là cô? Nhiều lần, cô cũng rất muốn hỏi hắn.

An Tuyết Thần đối diện với ánh mắt Phàm Ngự. Nhàn nhạt mở miệng.

Đôi mắt nhỏ dài của Phàm ngự hơi nhíu lại. Đi về phía cô, một tay nâng cằm cô lên. Hắn khom người xuống hờn trách.

An Tuyết Thần cắn cắn môi.

Mặt Phàm Ngự hơi căng cứng, lửa giần cuồn cuộn trong lồng ngực, giống như áp lực quá lớn, ngay lập tức sẽ bị nổ tung giống như ấm nước đun sôi. Cứ thế muốn rời khỏi hắn, hắn sẽ không làm theo mong muốn của cô.

Thanh âm lạnh như băng đã đẩy một thiên sứ vào địa ngục.

Bất luận nói cái gì cũng đều khiến lòng cô đau nhói.

An Tuyết Thần kiên quyết nói:

Hắn nghiến răng nghiến lợi "kẹt kẹt" vang dội, trong mắt lóe lên một ngọn lửa giận không cách nào ngăn cản, giống như sư tử bị chọc giận.

Dứt lời, hung ác hất cằm cô ra, cất bước rời đi. Sau đó chỉ còn dư lại tiếng âm thanh đóng cửa.

An Tuyết Thần vô lực ngã xuống giường, quá khứ tốt đẹp cứ từ từ hiện lên.

Trong sinh mệnh của em, ấm áp như thế là anh cho em toàn bộ, nhưng mà anh rời xa em, anh bảo sau này em cười với người khác thế nào. An Tuyết Thần cười tự giễu.

Thích một người, muốn ở chung một chỗ với người đó, đến già cũng không đủ.

Ngày mai, cô phải làm sao, nếu anh đã chọn lựa rồi. Cô nên chúc phúc cho anh sao? Cô đã sớm không còn xứng đáng với anh nữa không phải sao?

Chiều nay, cô không ngủ, cố gắng để mình tỉnh táo, dũng cảm đối mặt với những việc đã xảy ra.

Lúc cô đơn chỉ còn lại một mình, trong khi lòng thì đang yên lặng rơi lệ, chỉ có một mình bi thương – đau khổ, nhưng nội tâm thì đau triệt để.

Tối nay nhất định mất ngủ. Hồi ức từng chút từng chút tái hiện lên. Đau đớn cũng ngày càng nhiều hơn.

Tảng sáng, chim hót hoa thơm. Hơi thở của thiên nhiên. An Tuyết Thần dựa người vào ban công. Nhìn bầu trời. Không biết đang nghĩ cái gì. Nhìn bầu chim bay lượn trên bầu trời. Tự cười khổ - châm chọc.

Giờ phút này, cô nghĩ mình là chim hoàng yến. Bị nhốt trong cái lồng xa hoa. Mất đi tự do, mất đi phương hướng.

Cửa bị người đẩy ra. Cô cũng không phát hiện có người đi vào, chỉ đắm chìm trong thương cảm của chính mình.

Phàm Ngự đẩy cửa ra, nhìn thấy trên giường không có ai, nhìn theo hướng rèm che cửa sổ màu trắng bay lượn. Thấy An Tuyết Thần mặc váy dây, ngơ ngác ngắm nhìn bầu trời. Bầu trời xanh thẳm trong xanh.

Phàm Ngự nhẹ nhàng ôm An Tuyết Thần từ phía sau, vây trong ngực mình, cơ thể lạnh lẽo, kích thích thân thể Phàm Ngự.

An Tuyết Thần khẽ run rẩy, bởi vì hơi thở nguy hiểm này không cần nhìn, không cần nghĩ cũng biết nó tỏa ra từ ai.

Thấy An Tuyết Thần không để ý đến mình, trên mặt hiện lên sự lạnh lẽo. Từ trước đến nay những người làm trái lại ý hắn đều không có kết quả tốt đẹp.

An Tuyết Thần chậm chạp bị hắn đẩy mạnh vào phòng thử quần áo. Mặc cho các cô gái vì cô mà mặc quần áo hay trang điểm. Một lần nữa bọn họ lại đẩy cô vào trong người Phàm Ngự. An Tuyết Thần không để ý đến toàn bộ quá trình này.

An Tuyết Thần cảm thấy tầm mắt nóng rực của hắn, trì độn ngẩng đầu lên nhìn hắn. Chỉ nhìn thấy ngọn lửa rừng rực * *. Đốt cháy một đôi mắt lạnh lẽo.

Phàm Ngự tiến lên một bước, hung hăng kéo An Tuyết Thần vào trong ngực mình. Hành động bất ngờ của hắn hù dọa đến An Tuyết Thần, khiến cô kêu thành tiếng.

An Tuyết Thần sợ hãi nhìn hắn.

Đôi tay lạnh băng của Phàm Ngự nhẹ vuốt ve gương mặt trắng hồng của An Tuyết Thần. Ngón tay di động theo gương mặt cô rơi xuống đôi môi, và cũng lộ ra rãnh ngực thật sâu. Mạnh mẽ chịu đựng * *.

Hơi thở bất ổn của Phàm Ngự khẽ mở miệng nói. Chính xác đây là lời nói thật. Bây giờ cô rất đẹp. Rất quyến rũ. Rất xinh đẹp. An Tuyết Thần nhìn gương mặt đè nén của hắn. Xoay người nhìn chính mình trong gương. Quả thật rất kiều mỵ. Bộ dạng cô như vậy có thể quyến rũ tất cả đàn ông trên trái đất. Áo ngực màu đen, lưng trần, váy ren bó sát người. Váy ngắn không dài đến đầu gối, đem vóc dáng khêu gợi của cô lộ ra ngoài gần như trần truồng. Đang ngắm nhìn gương mặt thanh thuần của mình bỗng trở thành quyến rũ mê người. Trang phục cô dâu mà cô mặc thật lộng lẫy kiều mị. Nhưng An Tuyết Thần lại tưởng như là đang đi vào địa ngục quyến rũ vậy.

Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần trong gương. Một đôi tay không an phận luồn vào trong váy. Nhẹ nhàng vuốt ve cái mông cô. Liếm lỗ tai cô. Trêu chọc đến khi gương mặt An Tuyết Thần ửng hồng.

Dứt lời, không quên liếm vành tai cô.

Phàm Ngự xoay cô lại, hôn môi cô, từng bước xâm nhập. Đoạt lấy hương thơm trong miệng cô. Biết mình khống chế không nổi nên mới không buông tha người phụ nữ trong ngực.

Đôi mắt Phàm Ngự đã sớm * * chiếm đoạt. Thở hổn hển nói.

An Tuyết Thần được buông lỏng, ra sức hô hấp không khí.

Phàm Ngự nâng cái cằm hơi nhọn của cô lên.

  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 71
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 73
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 72 5.00/5 (100.00%) 20 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:29

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: