Bạn có thể mất một phút để cảm thấy thích một người, một giờ để mà thương một người, một ngày để mà yêu một người. Nhưng phải mất cả đời để quên một người.

Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán chương 104

Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán chương 104 là một trong những tập truyện ngôn tình Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán được người hâm mô quan tâm. Đọc truyện ngôn tình Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán chương 104 ngay.

  • Tác giả: Yên Vũ Tiểu Ốc
  • Tên truyện: Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán
  • Số chương: 252
  • Số lượt xem: 156
You’ll never be brave if you don’t get hurt. You’ll never learn if you don’t make mistakes. You’ll never be successful if you don’t encounter failure Bạn sẽ không bao giờ có dũng cảm nếu bạn không bị tổn thương. Bạn sẽ không bao giờ học hỏi được điều gì nếu bạn không mắc sai lầm. Bạn sẽ không bao giờ thành công nếu như bạn không gặp thất bại.

Nội dung truyện Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán chương 104

“Dạ.” Hạo Hạo vui vẻ gật gật đầu.

Vũ Vi thương tiếc béo đôi má ụt tịt của Hạo Hạo, cậu bé này nguyện vọng luôn luôn đơn giản như vậy, “Khương tiên sinh, tôi không muốn đi tham gia yến hội, tôi muốn cùng Hạo Hạo đi chơi.”

“Cái này không cần, Lãnh Ngôn cùng Giang Dĩ Đồng cũng là bằng hữu của tôi, ngày kỉ niệm kết hôn của họ tôi như thế nào lại có thể vắng mặt được chứ, điều quan trọng là Hạo Hạo cũng rất nhớ Dĩ Đồng.” Khương Dĩ Hằng một bên lái xe vừa hướng tới Vũ Vi nói.

” Đúng a…, con cũng nhớ cô Dĩ Đồng cùng chú Lãnh Ngôn a.” Hạo Hạo quay đầu nhìn Vũ Vi nói.

Vũ Vi nhịn không được cười lên một tiếng,”Được, chúng ta liền đi yến hội, đến chỗ yến hội, mẹ Vũ Vi sẽ bồi con đi chơi có được hay không?”

Xuống xe, Vũ Vi cùng Khương Dĩ Hằng nắm lấy tay Hạo Hạo, hướng yến hội đi đến.

Hôm nay bạn gái Mạc Tử Hiên cũng là nhân viên công tác tại Callme, bất quá, khi bắt đầu tiến vào yến hội kia, Mạc Tử Hiên tiện ném cô ở một bên, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào cửa yến hội.

Thời điểm Vũ Vi cùng Khương Dĩ Hằng dắt Hạo Hạo tiến vào yến hội, cô cảm giác được một tầm mắt nóng bỏng gắt gao nhìn chằm chằm cô, cô theo tầm mắt đó nhìn lại, chỉ nhìn đến vẻ mặt Mạc Tử Hiên tức giận nhìn cô.

Vũ Vi hơi nhíu mày, cô nhớ là cô đâu có chổ nào đắc tội với Mạc Tử Hiên a!

Cô thu hồi tầm mắt nhìn về phía khác, chỉ nhìn thấy Sở Xa mặc váy màu đen, một bàn tay bưng sâm banh, bên trong hai tròng mắt như phun lửa nhìn cô. Ánh mắt kia, tựa như hận không thể đem cô lột sống cho giải hận.

Vũ Vi cười lạnh, Sở Xa định lực quá kém, cô chỉ là quăng cho Xa Lan hai cái tát mà thôi, cô ta liền biến ra cái dạng này rồi hả? Như thế khi cô chân chính bắt đầu thời điểm trả thù của cô, Sở Xa chẳng phải là bị cô tức chết sao?

Cô hướng Sở Xa mỉm cười, sau đó thu hồi tầm mắt, kéo Hạo Hạo chạy đến một bên chơi đùa.

Sở Xa không nghĩ tới Đồng Vũ Vi đánh mẹ cô, cư nhiên còn mặt mũi hướng tới cô mỉm cười, nhất thời tức giận, không cần suy nghĩ hướng tới Đồng Vũ Vi đi, hôm nay cô nhất định phải giáo huấn Đồng Vũ Vi thật tốt một phen, nếu không, khó tiêu mối hận trong lòng cô!

“Sở Xa, không cần.” Lục Hàng vươn tay túm chặt cánh tay Sở Xa, hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của Giang Dĩ Đồng cùng Lãnh Ngôn, Giang Dĩ Đồng là chủ Callme, mà Đồng Vũ Vi lại là nhân viên công tác tại Callme, nếu Sở Xa cùng Đồng Vũ Vi nổi lên xung đột, thì người chịu thiệt nhất định là Sở Xa.

“Buông.” Vẻ mặt Sở Xa phẫn nộ trừng mắt Lục Hàng, lạnh giọng ra lệnh, hôm nay cô nhất định phải giáo huấn Đồng Vũ Vi thật tốt.

“Sở Xa ~.” Lục Hàng dùng lực đem Sở Xa kéo vào trong ngực, cánh môi khêu gợi dán ở bên tai Sở Xa, nhẹ giọng nói, “Đừng quên, hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của Giang Dĩ Đồng cùng Lãnh Ngôn.”

Sở Xa thông minh lập tức trấn tĩnh lại tinh thần, cô hướng Lục Hàng cười, kiễng chân lên bên má Lục Hàng mà hôn, “Cũng là anh trầm ổn.” Nếu ở trong này cùng Đồng Vũ Vi soi đôi mà nói, chịu thiệt nhất định là cô. Mà còn, muốn trả thù Đồng Vũ Vi, không đơn giản quăng phất cho cô ta hai cái tát, cô muốn Đồng Vũ Vi tâm đau đớn!

Vũ Vi vẫn cùng Hạo Hạo đi chơi, Hạo Hạo thật đáng yêu cực kỳ hồn nhiên, đặc biệt rất thích Vũ Vi. Vũ Vi cũng cực kỳ thích Hạo Hạo.

Hai người ở trong đại sảnh chơi trốn tìm.

Vũ Vi trốn sau một cây cột to lớn trong yến hội, “Mẹ trốn xong rồi.”

“Con muốn bắt đầu tìm.” Hạo Hạo lấy hai tay che mắt ra, bắt đầu tìm Vũ Vi.

Vũ Vi đứng ở phía sau cây cột nhìn bóng dáng Hạo Hạo, thời điểm mắt thấy Hạo Hạo đưa lưng về phía cô hướng chỗ khác đi tìm, cô nhịn không được cười lên một tiếng, nhưng là, ngay lúc này đột nhiên xoay người lại, Vũ Vi cả kinh,trốn ở phía sau cây cột, nhưng cô bị trợt chân, thân thể của cô thẳng tắp ngã xuống đất. . . .

Em nhớ anh khi điều gì đó thật sự tốt đẹp xảy ra, bởi anh là người em muốn chia sẻ. Em nhớ anh khi điều gì đó làm em sầu não, bởi anh là người rất hiểu em. Em nhớ anh khi em cười và khóc, bởi em biết anh có thể giúp em nhân lên nụ cười vào lau đi nước mắt. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất khi em thao thức trong đêm, nghĩ về tất cả những khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng ta ở bên nhau.

Các chương truyện Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Chọn Chương :
truyện , truyện ngôn tình , truyện ngon tinh , truyện ngôn tình, xem truyện , xem truyện ngon tinh , xem truyện ngôn tình , xem truyện không quảng cáo, xem truyện no ads, xem truyện khong quang cao, xem truyện ko quang cao, xem truyện o dau, truyện , truyện ngôn tình , truyện ngon tinh , truyện ngôn tình, xem truyện , xem truyện ngon tinh , xem truyện ngôn tình , xem truyện không quảng cáo, xem truyện no ads, xem truyện khong quang cao, xem truyện ko quang cao, xem truyện o dau,