Một người bạn thân không phải là nghe tất cả những chuyện mình nói mà là người không nói chuyện của mình với bất cứ ai.

Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng chương 484

Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng chương 484 là một trong những tập truyện ngôn tình Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng được người hâm mô quan tâm. Đọc truyện ngôn tình Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng chương 484 ngay.

  • Tác giả: Sửu Tiểu Áp
  • Tên truyện: Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng
  • Số chương: 572
  • Số lượt xem: 237
Enjoy the little things in life for one day you’ll look back and realize they were the big things Hãy tận hưởng những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống bởi vì một ngày bạn sẽ nhìn lại và nhận ra họ là những điều thật sự lớn lao

Nội dung truyện Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng chương 484

Nhận thấy được Tiểu Thiên đang cố trốn tránh gì đó, Ám Dạ cũng không có ý định hỏi tới, hắn vốn không thích chõ mõm vào chuyện người khác, nếu người ta không muốn nói, vậy hắn cũng không hỏi.

Hắn đem Tiểu Thiên tới nơi gọi là Đoạn Tình cốc, đó là do hắn ngao du giang hồ bên ngoài đã ngán liền chọn chỗ địa phương trốn tránh thế gian này, chỉ cần hắn không muốn ra ngoài, cũng không có người nào tìm thấy hắn, hắn cũng không để kẻ nào vào đây.

Nhưng lần này, hắn không khỏi vì nữ nhân trước mặt này phá lệ.

Trong mắt Tiểu Thiên lóe lên tia đau đớn rồi biến mất làm hắn không đành lòng đuổi nàng đi, thậm chí mang theo thương yêu nhàn nhạt.

Không nói gì nữa, hắn gật đầu với Tiểu Thiên một cái, “Được rồi, ngươi đã nguyện ý ở lại với ta, vậy thì tốt nhất, ta không muốn cả ngày ở cùng với một mình Hoa thúc.”

Ám Dạ cười cười, thấy trong mắt Tiểu Thiên mờ mịt, hắn giải thích: “A, đúng rồi, Hoa thúc là quản gia của ta, ngươi cũng có thể gọi hắn là Hoa thúc!”

Ám Dạ khóe miệng thủy chung mang nụ cười che lấp ánh mặt trời, ấm áp làm người khác không tự chủ muốn đến gần hắn, nhìn hắn cười như vậy, Tiểu Thiên cảm giác tâm tình mình cũng khá hơn.

Hướng Ám Dạ nở một nụ cười, nàng mở miệng nói: “Ngươi có thể chứa chấp ta thật tốt, dù sao ta ra cửa cũng không mang cái gì, thứ đáng giá duy nhất cũng cầm đi ăn cơm, có ngươi nuôi ta, ta không cần lo lắng .”

“Thì ra ngươi muốn đem ta làm cái thùng cơm.” Thấy nụ cười trong mắt Tiểu Thiên, tâm tình Ám Dạ cũng không khỏi vui vẻ.

“Nhìn dáng vẻ của ngươi, cũng không phải là không nuôi nổi ta, không phải sao?” Tiểu Thiên lông mày nâng lên, đối với Ám Dạ, có một loại cảm giác khác lạ làm nàng thật thích, không có áp lực chút nào!

“Nuôi một mình ngươi, còn đủ. Đi thôi!” Ám Dạ thuận tay kéo nàng, đi một hướng khác. Nuôi nàng còn không dễ dàng? Gia sản của hắn phú khả địch quốc, chỉ là không có người biết thôi, nếu như hắn muốn dùng tiền của hắn tạo một quân đội, thậm chí một quốc gia, làm hoàng đế cũng không thành vấn đề. Trong mắt Ám Dạ mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa như quyết định nuôi nàng cả đời.

Dọc đường đi, khắp nơi đều là tiếng nước róc rách chảy, thoáng như ở tiên cảnh nhân gian, nếu quả thật có thể ở nơi này cả đời, vậy cũng không tệ, quên đi tất cả phiền não, ai cũng không cần nghĩ tới, ai cũng không cần yêu, nên quên người nào, nên buông ra người nào.

Nhưng mà ——

Nàng thật sẽ quên mất sao? Nàng thật để như vậy sao?

Giá như tớ có thể đọc được những dòng suy nghĩ từ cậu để biết rằng cậu nghĩ gì về tớ. Tớ ko thể chờ đợi hoài được vì càng đợi tớ lại càng cảm thấy tuyệt vọng.

Các chương truyện Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chọn Chương :
truyện , truyện ngôn tình , truyện ngon tinh , truyện ngôn tình, xem truyện , xem truyện ngon tinh , xem truyện ngôn tình , xem truyện không quảng cáo, xem truyện no ads, xem truyện khong quang cao, xem truyện ko quang cao, xem truyện o dau, truyện , truyện ngôn tình , truyện ngon tinh , truyện ngôn tình, xem truyện , xem truyện ngon tinh , xem truyện ngôn tình , xem truyện không quảng cáo, xem truyện no ads, xem truyện khong quang cao, xem truyện ko quang cao, xem truyện o dau,