khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 145

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 145 một trong những 151 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 145


Thanh âm trầm thấp ra lệnh: "Bảo bối, ngoan, giúp anh cởi quần áo"

An Tuyết Thần cắn răng không nói lời nào, khóe miệng Phàm Ngự nhếch lên, thủ hạ chính là động tác trong phạm vi lớn. "A em cởi, em cởi, anh đừng động nữa!" Khuôn mặt tươi cười của An Tuyết Thần đỏ lên bắt đầu cởi dây lưng của anh ra, sau đó cởi áo anh. Hai người cứ như vậy ** tương đối. Phàm Ngự nâng cằm An Tuyết Thần lên, sau đó nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm đỏ hồng, eo ếch hung hăng đâm vào, đạt đến chỗ sâu, nét mặt An Tuyết Thần giảm bớt nhiệt, Phàm Ngự rất thỏa mãn, canh chừng vẻ mặt cô tiến vào cô, thật đúng là vui vẻ, sau đó liền bắt đầu một đoạn hành trình hoan ái. Duới tình huống như thế, Hap¬py như vậy, thật là làm cho người ta bội phục, còn thật là khó khăn quên cuộc hành trình New Zealand.

{ biên tập xét duyệt đại nhân, đã sửa đổi qua, ít nhiều có chút được không, các độc giả yêu cầu, tôi cũng vậy không có biện pháp. Không tính là quá phận thôi. Không có quá thịt, gần đây độc giả yêu cầu thịt, không có biện pháp, bao nhiêu tới điểm, nhưng mà không kịch liệt, xuống tay lưu tình, cám ơn, tôi bảo đảm sẽ không có lần tới rồi, một chương này thật sự là cần. }

Tuyến phân cách ——

Hai người trở lại khách sạn đã là sức cùng lực kiệt, dĩ nhiên người sức cùng lực kiệt kia đương nhiên chính là An Tuyết Thần, còn Phàm Ngự sao? Tinh thần tựa như con mèo đêm. Tinh thần phấn chấn. Sau khi An Tuyết Thần tắm lập tức đi về phía giường lớn, mệt chết cô, đến cùng liền bắt đầu thở to ngủ. Cô cần bổ sung thể lực. Phàm Ngự tắm qua, nhìn trên giường lớn, tư thế ngủ của An Tuyết Thần tuyệt không ưu nhã, hiện ra hình chữ đại, khăn tắm hạ ở Hắc Thần, u cốc như ẩn như hiện. Nhìn cổ họng Phàm Ngự chuyển động, tròng mắt đen từ từ đốt tia lửa, trong nháy mắt lập tức sáng. An Tuyết Thần còn đang trong giấc mộng, không biết nguy hiểm dường như đan từng bước một đến gần cô. Phàm Ngự từng bước một đến gần An Tuyết Thần, nằm ở bên người cô, biết cô rất mệt mỏi, nhưng lửa dục của mình thế nào diệt đây? Anh nhẹ nhàng cắt tỉa tóc dài tán lạc trên trán cô, tóc dài y hệt tảo biển bổ nhào tản ra.

Tia vàng nhạt ấm áp trên giường, An Tuyết Thần chìm vào giấc ngủ, chỉ cảm thấy nhiệt hỏa đốt người, nhiệt bất tự trì, giống như có lửa nóng gì đó ở trên thân thể của cô tác quái, vài sợi tóc xốc xếch tán loạn, lộ rõ cuồng dã; khăn tắm mỏng manh đã bị anh gạt sang bên vai, lộ ra rãnh vú sâu hoắm, mảng lớn rất tròn; eo thon mỏng như phiến giấy trắng - non vẽ ra đường cong cực hạn mượt mà, phơi bày da thịt nhu động cọ xát băng trơn tàm ti trên giường đơn hấp thu hơi lạnh, lại chọc giận đến. . . Kẻ thấy huyết mạch lộ rõ gân xanh, máu mũi phun trào. Phàm Ngự khẽ nguyền rủa ra tiếng, CMN, cô gái này ngủ còn có thể quyến rũ đàn ông như vậy. Đáng chết.

Chợt cúi người, trận trận độc hữu mùi thơm thoang thoảng của cô gái xông vào mũi, một thanh kéo cánh tay tuyết trắng nõn nõn nà của An Tuyết Thần qua, cuốn co rúm lại run rẩy dịu dàng, cổ đồng sắc kiên cường thân thể vòng che, bọc lại thân thể cô gái xinh xắn lanh lợi, góc cạnh rõ ràng, môi mỏng ngay sau đó như cuồng phong cuốn qua, mút lấy môi anh đào như hoa nở rộ, tùy ý ngược đãi. Nhất là cô mới vừa tắm qua, nụ hoa giống như sau mưa rực rỡ nở rộ. Chỉ là lại bị Phàm Ngự hái.

Đang trong giấc mộng, An Tuyết Thần cảm giác mình sắp không thể hô hấp, không kiên nhẫn mở hai mắt ra, nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại của Phàm Ngự. Phát hiện cánh môi mình đang bị anh tùy ý giày xéo. Dưới con ngươi màu đen ẩn giấu lửa mạnh. Lúc này An Tuyết Thần mới phản ứng được, anh muốn làm cái gì.

"Ô ô, ưmh Phàm Ngự, anh, chớ quá đáng!" An Tuyết Thần né tránh Phàm Ngự cuồng phong giống như hôn sâu. Thở hổn hển nói.

Hai tay của Phàm Ngự chạy trên da thịt bóng loáng của cô, kích thích xúc cảm, tiêm nhiễm từng tế bào máu của Phàm Ngự, cự vật ở dưới hạ thân đứng thẳng kháng cự. Yêu cầu lập tức tiến vào thân thể của cô, cái loại dũng đạo trơn mềm non nớt đó. Phàm Ngự ở bên tai An Tuyết Thần, anh biết cô đã rất mệt mỏi, dụ dỗ: "Bảo bối, anh thật khó chịu, một chút có được hay không?"

An Tuyết Thần vừa muốn cự tuyệt, liền bị cánh môi Phàm Ngự tràn đầy dương cương chiếm đoạt. Sâu sắc triền miên. Sau đó nâng cao hai chân của cô một loạt mà vào. Phàm Ngự trầm thấp quấn quanh miệng lưỡi giữa hai người, hạ thân co rúm, giọng nói động lòng người cùng với thở gấp, cùng dáng người thướt tha quấn quít liên tụ , tại ban đêm ở New Zealand khảy giai điệu đàn duy mỹ mập mờ tâm hồn nhất trên thế giới.

Tuyến phân cách ——

An Tuyết Thần tổn thất thể lực nghiêm trọng ngủ suốt cả một ngày đêm, thời điểm lần nữa tỉnh lại đã là buổi tối, nếu như không phải là bụng của mình tham côn trùng cùng sâu ngủ dở trò đối kháng, tham côn trùng toàn thắng.

An Tuyết Thần mơ mơ màng màng đi vào phòng tắm, dội cho chính mình một gáo nước lạnh, trong nháy mắt tỉnh táo không ít, nhớ tới chuyện xảy ra cả ngày hôm qua đã, cô vừa muốn đem Phàm Ngự cắt thành tám khúc nuốt vào trong bụng. Vừa nói trong bụng, bụng bất chánh mặt kêu lên. An Tuyết Thần khổ não nắm bụng, sau đó tắm rửa lần nữa thân thể, tìm một cái váy mặc vào. An Tuyết Thần vừa mới đi ra phòng tắm, chỉ nghe thấy điện thoại nhà đang kêu, đi tới cầm điện thoại lên, tay phải vẫn còn ở duy trì động tác dùng khăn lông lau tóc.

"A lô?"

"Bảo bối, tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì đi xuống dùng cơm đi? Anh và con trai ở lầu 99" Thanh âm của Phàm Ngự đáng đánh đòn truyền đến, An Tuyết Thần nửa híp mắt hạnh, hung hăng nắm chặt điện thoại, thanh âm nghiến răng nghiến lợi nói: "Tốt, em lập tức tới ngay"

An Tuyết Thần cúp điện thoại, choáng nha, mang theo tức giận đằng đằng rời phòng, đi về phía phòng ăn. Mới ra thang máy đã nhìn thấy hai cha con ngồi ở chỗ đó nhìn cảnh đêm. An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, ánh mắt sắc bén kia suy đoán chuỗhành động của cô. Phàm Ngự cũng cảm thấy, nhưng cũng không còn nhìn về cô, mà là cùng Tiểu Niệm Ngự đối diện một bộ tiểu đại nhân nói: "Tiểu tử, một hồi mẹ con sẽ nổi đóa, nếu như con có thể giải quyết, con được chỗ tốt?"

Tiểu Niệm Ngự vốn vẫn còn tức giận chuyện bọn họ đi chơi, đem mình để ở khách sạn, nhưng vừa nghe câu nói kế tiếp của Phàm Ngự, tròng mắt đen ảm đạm non nớt trong nháy mắt đốt sáng, nghiêng đầu nhìn Phàm Ngự: "Thật?"

Phàm Ngự chỉ nhếch môi cười, khẽ gật đầu. Tiểu Niệm Ngự ho khan một cái lúc này mới lên tiếng: "Cái gì đều được?"

Phàm Ngự cười không ngừng không nói, một bên An Tuyết Thần cho là anh đang nhìn Tiểu Niệm Ngự cười đấy? Tiểu Niệm Ngự quả nhiên công phu sư tử ngoạm: "Con muốn cái hoang đảo Nam Bán Cầu kia, mấy ngày trước ti vi chiếu chính là cái kia"

Phàm Ngự hơi sững sờ, không nghĩ tới tiểu tử này có thể nói lên vấn đề như vậy, không saicái đảo không người đó là anh muốn mua, không nghĩ tới tiểu tử này thế nhưng cũng theo dõi. Dã tâm cũng quá lớn rồi. Xem ra đều không cần huấn luyện, trực tiếp có thể nhận ban rồi. Phàm Ngự ngoắc ngoắc môi mỏng nói: "Đồng ý." Hai cha con đạt thành hiệp nghị cùng nhau cười một tiếng. An Tuyết Thần giận đùng đùng đi tới, đặt mông ngồi bên cạnh con trai, để ý cũng không để ý Phàm Ngự. Coi anh là không khí. Sau đó mặt dịu dàng nhìn Tiểu Niệm Ngự nói: "Bảo bối, có nhớ mẹ hay không?"

Tiểu Niệm Ngự nâng lên khuôn mặt tươi cười, sau đó vô cùng nỗ lực gật đầu: "Ừ, mẹ, con nhớ mẹ, ba nói ngày hôm qua mẹ mệt muốn chết rồi, để ẹ ngủ nhiều hơn. Cho nên con đều không nhìn thấy mẹ" Quả nhiên sắc mặt An Tuyết Thần tối sầm, nghiêng đầu căm tức nhìn Phàm Ngự. Vừa muốn mở miệng mắng to, thanh âm cha trong cha tức giận lần nữa truyền đến: "Nhưng là, ba nói rồi, đó là bởi vì ba quá yêu mẹ, cho nên không khống chế được yêu mẹ nhiều hơn, chưa từng có cô gái hấp dẫn như mẹ đấy? Xem ra mị lực của mẹ thật to à?" Tiểu Niệm Ngự nói khiến khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ lên, vốn là tức giận nhưng khi nghe lời của con liền biến mất hầu như không còn rồi, còn có chút hài lòng nho nhỏ.

Phàm Ngự thấy thế, tặng một ánh mắt bái phục đưa cho con trai mình. Tiểu Báo cũng có thể làm cho tiểu tử này nói thành Tiểu Miêu. Phàm Ngự nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của An Tuyết Thần, vội vàng đem đĩa thịt bò bít tết mình vừa mới cắt tốt đẩy qua sau đó vô cùng dịu dàng nói: "Bảo bối, thật xin lỗi, tối hôm qua là anh mất khống chế, em đói bụng không, nhanh ăn đi" An Tuyết Thần khẽ nhấc con ngươi lên nhìn Phàm Ngự, tốc độ biến chuyển cũng quá lớn đi?

Phàm Ngự dĩ nhiên chỉ ý nghĩ trong lòng của cô gái nhỏ này, nhưng vẫn rất thanh nhã mà cười cười, thu hồi bộ tà tứ mị cười kia, giờ phút này giống như là một ông xã ân ái cùng bố vợ hiền lành. An Tuyết Thần chính thức chuyển thân thể, sau đó hào phóng ho khan một cái, liền bắt đầu ăn, mình thật rất rồi. Tiểu Niệm Ngự nhíu lông mày, ý bảo làm xong, cha cũng đừng nuốt lời.

Chuyện cười, Phàm Ngự là ai chứ, làm sao có thể nuốt lời với đứa trẻ, còn là con trai của mình. Một màn như vậy thật đúng là ấm áp. Một bữa cơm ở lúc Tiểu Niệm Ngự thông minh điều hòa ăn rất vui vẻ, tâm tình phẫn hận của An Tuyết Thần đối với Phàm Ngự đã tan như mây khói. Lần này Phàm Ngự thật không thể không bội phục tên tiểu tử này.

Tuyến phân cách ——

Sau buổi cơm tối, ba người đi tới phía sau khách sạn, đã nhìn thấy một máy bay trực thăng, An Tuyết Thần đã không cảm thấy giật mình, Tiểu Niệm Ngự ngược lại hơi sững sờ, mắt tỏa ra sáng loáng, dù sao vẫn là đứa bé bốn tuổi. "Mẹ, con không phải muốn ngồi máy bay"

An Tuyết Thần cũng nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự chỉ là hướng về hai mẹ con ở cửa khẽ cười cười, kéo tay nhỏ bé của cô liền chuẩn bị đi vào máy bay nhìn thấy Phàm Ngự, mấy người tới đón bọn họ, vì bọn họ mở cửa máy bay ra, ngay sau đó ba người đi lên, một người trên lỗ tai còn mang theo tai nghe, nói là để cho tiện đối thoại. Tiểu Niệm Ngự rất là ngạc nhiên, nhìn máy bay từ từ cất cánh, một trái tim nhỏ nhảy không ngừng, cho đến khi máy bay bay đến chỗ cao nhất, Tiểu Niệm Ngự vừa nhìn xuống, lập tức sợ hãi than lên tiếng: "A, mẹ, mẹ, mẹ xem một chút, mẹ mau nhìn xuống đi, thật sự rất xinh đẹp"

An Tuyết Thần nghe con trai la lên, nhìn xuống dưới, cảnh tượng kia thật là quá đẹp, máy bay vút lên trời cao phía trên khách sạn, phía trước bãi biển, đêm, gió nhẹ mát mẻ, thổi qua lá cao lương nhỏ giọt sương, thổi qua cây Bạch Dương phát ra tiếng soạt soạt, thổi qua nước biển lóe ánh sáng, cũng thổi qua cả người nóng lên yên tĩnh tuấn mỹ trước gò má. . . . . . . Đêm hè xinh đẹp cỡ nào, ánh sao trong suốt sáng vô tận dưới bầu trời mờ mịt lóe ra ánh sáng động lòng người, con dế mèn từ khe hở nhẹ nhàng hát ra ca khúc trữ tình, gấp khúc giữa đường đất đêm đen, phát tán hương thơm mùi hoa dại cùng lá cây, không khí nồng nặc và mát mẻ say lòng người, hơn nữa nghi thức truyền kỳ cuộc sống cách mạng đấu tranh, đều ở ban đêm không tầm thường có vẻ hết sức mê người, hết sức làm cho người ta có một loại cảm thụ xinh đẹp. Đêm, quá yên lặng, hơn nữa ánh trăng giống như mông lung Ngân Sa dệt ra sương, ở trên lá cây, trên hành lang, ghế dây mây, trên lan can, người trên mặt, dần hiện ra một loại trang nghiêm mà thánh khiết. Đại dương hình như cũng ngủ thiếp đi, tôi nghe đến âm thanh bọt sóng êm ái vỗ vào trên bờ cát —— chỗ khách sạn đứng vững tạo thành phiến màng bảo hộ, còn có nhà nhà đốt đèn, đốt từng cái chuyện xưa bâng khuông.

Nét mặt An Tuyết Thần hưng phấn khác thường, sau đó quay đầu nhìn Phàm Ngự, sương mù nghiêm trọng trong suốt. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cười đến dịu dàng hơn, ôm cô vào trong ngực, sau đó nói: "Tuyết Thần, em sẽ là một cô gái tồn tại ở trong lòng anh" tỏ tình sâu như vậy cùng rất đỗi ngạc nhiên vui mừng như vậy, thế nào cũng không muốn Phàm Ngự rồi. Không sai đều là tiểu tử Lạc Trạch kia dạy.

Bọn họ giống như quên Tiểu Niệm Ngự cũng có thể nghe đối thoại của bọn họ, dùng sức ho khan: "Ừ, khụ khụ, sao hai người lại bỏ quên con thế!" Tiểu Niệm Ngự bĩu môi bất mãn nói, lúc này An Tuyết Thần mới phát hiện ra còn có cái đó Tiểu Bất Điểm đây? Sau đó đem Tiểu Niệm Ngự ôm ở trong ngực của mình, ngắt cái mũi nhỏ của bé nói: "Làm sao lại như vậy? Mẹ làm sao sẽ quên con chứ?" Tiểu Niệm Ngự vừa nghe lúc này mới hài lòng cười một tiếng. Phàm Ngự dựa thân thể vào, lười biếng nhìn hai mẹ con này, trong lòng bị hạnh phúc tràn đầy. Ba người ở New Zealand vượt qua gia đình du lịch lãng mạn nhất. Ở trên máy bay trực thăng mặt thưởng thức cảnh tượng mỗi một chỗ ở New Zealand. Thật là lãng mạn không thôi.

Tuyến phân cách ——

Ngày kế, một nhà ba người đi tới bờ cát, Phàm Ngự mang theo Tiểu Niệm Ngự tới trước bờ cát, còn kém không có ở trên bờ cát có một tòa nhà trọ rồi, trận thế này cũng quá lớn rồi, ngay cả khách sạn Tổng giám đốc cũng bồi ở Phàm Ngự trái phải hai bên, trên bờ biển, những người khác nhìn người đàn ông sâu không lường được phải có dáng người ma quỷ cùng gương mặt thiên sứ, các cô gái cũng muốn khẽ dựa vào. Còn có nhiều mỹ nữ màu da bất đồng, này vóc người, thật là không nói hết, nhưng Phàm Ngự căn bản là keo kiệt không nhìn một cái. Liền nằm ở trên ghế dựa Lưu Ly nhắm mắt dưỡng thần, một bên còn có tiểu phiên bản, không phải là huynh đệ đi, khả năng này rất lớn.

Có mấy cô gái đong đưa thân hình như rắn nước, uốn éo đến bên người Phàm Ngự, mấy người phụ nhân ngồi xổm người xuống, nhìn tư thái của Phàm Ngự làm cho người ta chảy nước miếng. "Trai đẹp, một mình à? Có muốn chúng tôi bồi anh hay không?"
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 144
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 146
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 145 5.00/5 (100.00%) 68 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:35

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: