khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 139

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 139 một trong những 151 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 139


Phàm Ngự dừng xe trước nhà An Tuyết Thần,cô vội vàng mở cửa chạy ra ngoài, một câu cũng không nói với anh. Anh nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt của mình mới thu hồi tầm mắt, tựa người vào ghế, thở dài một hơi, au đó khởi động xe rời khỏi nhà cô.

Vừa về đã nhìn thấy tiểu Niệm Ngự khoanh tay trước ngực, ngồi trên ghế salon suy nghĩ sâu xa. Anh nhìn cậu, thấy rất quen mắt, chẳng lẽ lúc mình suy nghĩ lại đẹp trai đến vậy sao? Anh đi tới ngồi bên cạnh cậu, liếc mắt nhìn.

Tiểu Niệm Ngự dãn mày nhìn người bên cạnh, sau đó nghiêm túc mở miệng: "Sao rồi?"

Phàm Ngự nhún vai, sau đó không nghĩ gì ngồi dựa vào thành ghé, yếu ớt nói: "Chẳng ra sao, giống như con nghĩ đấy. Tiểu tử, con phải nghĩ cách khác."

Tiểu Niệm Ngự lại nhíu đôi mày nhỏ nhắn, sau đó vuốt vuốt cái cằm xinh xắn của mình, thâm tư lục thự (nghĩ sâu tính kỹ), hít một hơi thật sâu, giống như ra một quyết định quan trọng, nhìn Phàm Ngự, lộ ra vẻ mặt nhỏ nhắn ngây thơ vô cùng lãnh khốc nói (cay nghiệt): "Xem ra, phải dùng khổ nhục kế rồi."

Phàm Ngự động mi nhìn tiểu Niệm Ngự, thật ra thì anh cũng muốn làm như vậy, phụ nữ sao? Đều là cảm tính. Nhưng rốt cục là sử dụng khổ nhục kế như thế nào để cho người thông minh như Tuyết Thần không phát hiện mà tháo gỡ khúc mắc đây?

Tiểu Niệm Ngự đột nhiên nghĩ, sau đó ghé sát vào tai Phàm Ngự nói mấy câu, Phàm Ngự liền cười ha hả tán thưởng. Đây chính là lần đầu tiên anh thực sự khen ngợi tiểu Niệm Ngự, thằng bé này còn kiêu ngạo một thời gian nữa, cho đến khi đạt được mục tiêu, nó có cảm nhận sâu sắc mình là một thần đồng.

Phàm Ngự nhìn tiểu Niệm Ngự, khóe miệng khẽ động cực kỳ mị hoặc: "Tiểu tử, nếu như thành công, nó đều là công của con."

Tiểu Niệm Ngự vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm, tôi diễn tất nhiên chuẩn, ngược lại tôi lo lắng cho ông thì có, nhất định phải diễn cho giống thật đấy, mama rất thông minh, ngàn vạn lần đừng để lộ sơ hở, bằng không, ông đời này cuãng đừng mong có được mama của tôi, lúc đó lại xuất hiện thêm một baba nữa, đừng trách mầm giống tốt đẹp này của ông không nhắc nhở."

Phàm Ngự vừa nghe đến tiếng baba, sắc mặt lập tức trầm xuống, u ám, sau đó thanh âm như Satan vang lên như nguyền rủa. "Nếu có một người như vậy, ta sẽ cho hắn biết thế nào là hối hận khi sống trên đời này." Vừa nói, ánh mắt vừa phóng ra tia lạnh đến run người, tiểu Niệm Ngự ở một bên cũng cảm nhận thấy hơi lạnh đó.

Tiểu Niệm Ngự hoàn toàn bị người đàn ông nguy hiểm này làm cho cảm động. Người baba này, thật không thể áp đảo được. Tiểu Niệm Ngự bắt đầu có chút bội phục Phàm Ngự, đây là một điều tốt.

Cứ như vậy, hai cha con gian tà này bắt đầu cố ý tạo ra một mưu kế. {Tg: An Tuyết Thần, ngươi sắp gặp tai ương sao, sao có cảm giác chẳng lành a.}

---------------------------------

Lúc này, An Tuyết Thần vừa về đến nhà là tréo ngay lên giường, nhìn trần nhà, trong lòng hoang mang, không biết làm sao. An Tuyết Thần rót một ly nước, uống vào ổn định tinh thần rồi từ từ tiến vào mộng đẹp. Chờ đợi một âm mưu trên trời giáng xuống đầu An Tuyết Thần. Có điều, cô sẽ rất hạnh phúc.

Ngày hôm sau, An Tuyết Thần xuống lầu, vẫn nhìn thấy Phàm Ngự đứng chờ mình như cũ, nhưng lần này cô không có thời gian thưởng thức, trực tiếp lướt qua mặt anh, nhưng Phàm Ngự nhanh tay kéo cô lại, nhìn cô nói: "Anh đưa em đi, ngày mai anh đi Pháp, có lẽ đi một tháng, cho nên hôm nay anh dành thời gian cho em và con."

Phàm Ngự căn bản là không cho cô cơ hội để nói, cộc cằn nói thẳng, có điều ngay câu đầu tiên đã khiến cho anh nghẹn họng.

"Chúng ta có quan hệ gì sao?" An Tuyết Thần lạnh lùng nhìn Phàm Ngự, lời nói lạnh như băng. Nhưng Phàm Ngự cũng không chịu hợp tác. Chẳng qua là không nói chuyện với cô nữa mà nhét cô vào trong xe. Sau đó Phàm Ngự liền lên xe, An TUyết Thần cũng không có cách nào tức giận được, kỳ quái, hôm nay sao lại nổi hứng lên, coi như không để ý đến anh ta nữa.

Dọc đường, An Tuyết Thần cũng không được tự nhiên, nhưng mà Phàm Ngự thì ngược lai, rất tự nhiên. Nhưng là quay lưng lại phía cô, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Lúc xe đang lên đồi, pằng---- Tiếng vang lớn kéo suy nghĩ của An Tuyết Thần trở lại, Phàm Ngự đột ngột bẻ cua, An Tuyết Thần nhìn một cái lỗ nhỏ, nhưng là cửa kính không bị vỡ, hình như là vết đạn.

An Tuyết Thầ nhìn Phàm Ngự, chỉ nhìn thấy sắc mặt u ám của anh, ánh mắt tản ra hơi lạnh như băng, An Tuyết Thần thanh âm có chút cảm xúc nói: "Sao vậy, vừa rồi không phải là tiếng súng sao."

Phàm Ngự nổ máy, nghênh ngang rời đi, nhanh chóng trở về biệt thự, thanh âm trầm thấp dặn dò: "Tuyết Thần, cúi đầu xuống, đừng ngước lên. Mẹ kiếp, đánh úp, để cho ngươi có đến mà không có đi." Phàm Ngự tiếp tục lái bằng một tay, một tay lấy cây súng lục bên hông ra rồi nhìn phía sau, có mấy chiếc xe, còn có tiếng súng, tất cả đều nhắm vào chiếc xe chống đạn của Phàm Ngự, đạn ma xát xe tạo ra tia lửa. Trước mắt là một cái hố sâu, An Tuyết Thần vô cùng hoảng hốt nắm chặt dây an toàn, cũng nghe thấy mấy tiếng súng, tim đập loạn, theo tốc độ xe đang tăng lên mà la to: "Phàm Ngự, sao anh nhiều kẻ thù vậy."

Phàm Ngự chuyên tâm lái xe, sau đó trả lời cô: "Nằm xuống, giới hắc đạo thường giẫm đạp lên nhau, cuộc sống mỗi ngãy đều như vậy."

"A--------" An Tuyết Thần hét chói tai, bởi vì có cảm giác xe phía sau đụng phải đuôi xe của họ.

"Shit, ngồi vững." Vừa nói vừa cầm súng quay ra sau bắn, An Tuyết Thần đã nhìn thấy cảnh tượng này rồi a, trong lòng co thắt lại, cảm giác như trái tim cũng muốn nhảy ra ngoài.

Đột nhiên phía trước lao ra một chiếc xe hơi đỏ cản đường Phàm Ngự, Phàm Ngự buộc phải thắng gấp, cả hai người cùng nhào người ra trước, đến khi phản ứng lại thì đã có vài người bao vây chiếc xe. Mấy người đàn ông đeo khẩu trang, chúng kéo Phàm Ngự ra khỏi xe, cũng kéo cô ra ngoài, mấy người đàn ông mặc đồ đen chỉa súng vào đầu Phàm Ngự, còn An Tuyết Thần bị một người đàn ông khống chế.

"Buông ra, các người buông tôi ra, đau quá."An Tuyết Thần chỉ lo giãy dụa, dường như người đàn ông kia nhận thức được ánh mắt của Phàm Ngự, quả nhiên lực đạo buông lỏng rất nhiều, An Tuyết Thần kinh ngạc nhìn người đàn ông này, thật nới tay ra. Người đàn ông ho nhẹ một tiếng sau đó khàn khàn nói: "Tôi tương đối thương hoa tiếc ngọc."

An Tuyết Thần không có võ: thời gian để ý đến hắn, cô cũng nhìn thấy có vài tên chĩa súng vào đầu Phàm Ngự, Phàm Ngự ngược lại rất bình tĩnh. E rằng cũng chỉ có thủ hạ của mình, cho tới giờ vẫn chưa ai dám chĩa vảo đầu của anh như vậy, có cũng đi xuống địa ngục.

"Phàm Ngự, không ngờ mày cũng có ngày hôm nay, xem ra cô gái này rất quan trọng với mày a, cũng may là theo dõi cô gái này, nếu không làm sao có thể bắt mày dễ như vậy được." Một tên cuồng ngạo nói.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, là mình hại anh ta sao? Phàm Ngự không chỉ khôngcó bất kì vẻ mặt nào, mà băng lãnh là đằng khác, lãnh mạc mở miệng: "Bớt nói xàm đi, mày muốn gì?"

"Chậc, lúc này còn có thể nói như vậy, Phàm Ngự đúng là không dễ chơi a, bọn tao đương nhiên muốn mạng của mày, nhưng mà tao muốn chơi một trò chơi, tao nổ súng vào người cô ta, cách mười mét, nếu mày đuổi tới đây nhận thay cô ta phát súng này, tao có thể giữ lại cô ta, có điều nếu mày không cản nổi thì tao xin lỗi, cả hai đứa mày đều phải xuống địa ngục." Người đàn ông lúc nãy nói. Có điều An Tuyết Thần nghe xong sợ hết hồn, làm sao có thể nhanh hơn súng được?

"Nếu tụi mày dám động vào cô ấy, tao sẽ cho tụi mày biết thế nào là địa ngục." Mặc dù ở trong tình huống này, nhưng Phàm Ngự bẩm sinh khí chất vương giả không suy giảm chút nào.

"Vậy cũng không thể theo mày được, bây giờ mày là ông Phật đất, bản thân còn khó bảo toàn, tao đếm đến ba. Đem cô ta cách mười mét." Hắn giơ súng lên, nhắm ngay tim cô.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, nước mắt đọng trên khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cười với cô, thanh âm mê người vang lên: "Bảo bối, anh yêu em."

An Tuyết Thần nghe lời nói của anh, nhất thời ngừng thở, anh ấy vừa nói cái gì, anh nói yêu em, em không nghe lầm chứ? Anh thế mà lại nói ba chữ này. An Tuyết Thần không thể .... khống chế được, rốt cục khóc thành tiếng.

"Đừng, Phàm Ngự, anh đừng tới đây, đừng tới đây." An Tuyết Thần nức nở, giãy dụa, nói.

Phàm Ngự nhìn tên cầm súng đang chĩa vào cô, lạnh lùng mở miệng: "Đếm đi."

Hắn bắt đầu đếm "1- 2- 3 pằng---------"

Tiếng súng trong trí nhớ thật chân thực, An Tuyết Thần cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy mình đang ở trong vòng ngực quen thuộc, đó là mùi của anh, cô được anh ôm vào lòng, không thấy rõ cái gì, Phàm Ngự an ủi cô: "Không sao, ngoan, không sao."

An Tuyết Thần nghe giọng nói lúc này mới kịp phản ứng, thanh âm cực kỳ run, nói chuyện cũng không rõ ràng: "Tiểu Ngự, anh, anh có sao không?"

Phàm Ngự hít một hơi, nói: "Anh không sao."

An Tuyết Thần vừa nghe anh nói không có gì, kích động, hai tay ôm chặt anh.

"Xứa------ (tiếng hít hà khi bị đau đó mấy nàng)" Thân thể cao lớn của anh khẽ run lên, hít một hơi.

An Tuyết Thần đột nhiên cảm thấy tay mình ươn ướt, dự cảm xấu cuộn đến. Cô đẩy Phàm Ngự ra, nhìn sắc mặt anh tái nhợt, trán toát mồ hôi hột. Cô nhìn hai tay mình dính đầy máu. Tay mình lại dính máu của anh một lần nữa. Lần trước là vì giết anh, lần này là vì anh cứu mình. Cô sợ, lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi đến thế. Đôi môi run rẩy nói: "Ngự, anh bị thương rồi, sao anh lại chịu thay em phát súng đó. Hu hu hu" Nước mắt cô ràn rụa như thác nước, cứ rơi mãi không ngừng.

"Phàm Ngự, xem ra tình cảm của mày đối với cô ta rất sâu đậm, tụi tao sẽ tha cho cô ta. Chúng ta đi." Một tên mở miệng nói, sau đó chúng lái xe rời khỏi nơi này.

Đôi mắt đen đầy thâm tình nhìn An Tuyết Thần, rốt cục anh cũng ngã xuống. Thấy thế, cô vội vàng đỡ anhnhưng sức lực rất yếu, không thể ngăn việc anh ngã xuống. Phàm Ngự ngã nằm trong ngực An Tuyết Thần, nhắm chặt mắt, áo sơ mi trắng nhuốm màu đỏ tươi. "Phàm Ngự, anh sao vậy, anh không thể chết được, anh không thể chết được, em không cho phép anh chết, hu hu, không cho phép anh chết."

Phàm Ngự thở hổn hển, sau đó nhẹ nhàng lau nước mắt của cô, tay dừng lại ở khóe mắt cô, hữu khí vô lực mở miệng: "Tuyết Thần, đừng khóc, anh biết mình sắp không ổn rồi, vết thương ở ngay tim. Anh, anh chỉ có một nguyện vọng, em đáp ứng anh có được không? Khụ khụ"

An Tuyết Thần gật đầu lia lịa, khóc nói: "Ừ, em đáp ứng, cái gì em cũng đáp ứng, miễn là anh đừng chết, được không."

Phàm Ngự khẽ động khóe miệng, nhưng là do bị thương thật sự nên sắc mặt trắng bệch. Ra nhiều máu như vậy, chắc chắn là rất yếu. "Em tha thứ cho anh đi, nếu như lần này anh không chết, em có thể trở lại bên anh được không, anh thật sự biết lỗi rồi."

An Tuyết Thần không hề nghĩ ngợi liền đáp ứng, vội vàng gật đầu: "Được, em đồng ý, nhưng mà anh đừng chết, hu hu."

Phàm Ngự lần này cười một tiếng, sau đó dùng chút sức lực cuối cùng hôn nhẹ lên môi cô, cuối cùng hoàn toàn bất tỉnh trong lòng cô. Cô tê tâm liệt phế (đau đến xé lòng) la to: "Phàm Ngự, Phàm Ngự, a---, đừng mà, sao lại cứu em chứ. Tiểu Ngự, anh đừng bỏ em, em sẽ sợ hu hu."

Một bên Mị Ảnh đã mai phục từ sớm lái xe đến đậu bên cạnh cô, vội vàng xuống xe, liếc mắt nhìn Phàm Ngự sau đó nói: "An tiểu thư, để tôi đưa thiếu đến bệnh viện." vừa nói vừa cõng Phàm Ngự vào xe rồi phân phó: "Tìm xem có một chút đầu mối nào hay không, nếu thiếu chủ xảy ra mệnh hệ gì các ngươi cũng đừng sống nữa."

"Vâng"

An Tuyết Thần ngã ngồi trên mặt đất, nhìn Phàm Ngự ngồi trên xe dần rời xa mình, cảm giác mất đi anh rất chân thật, cô khàn giọng khóc thút thít, không biết phải làm gì lúc này? Khôi Ảnh ngồi xổm xuống, đỡ cô dậy, lãnh đạm mở miệng: "Lên xe đi, tôi đưa cô đến bệnh viện."

An Tuyết Thần ngây người nhìn Khôi Ảnh rồi gật đầu một cái. Anh đỡ cô vào trong xe sau đó lái xe rời đi. Sau khi họ rời đi, một đám người đi ra, trong đó có Lạc Trạch. Sẽ không sao?

Lạc Trạch nhếch miệng cười xấu xa, một thủ hạ của Lạc Trạch nhìn anh sau đó mở miệng: "Lạc thiếu, phát súng ngài bắn lúc nãy sẽ không khiến thiếu chủ mất mạng chứ?"

Lạc Trạch nhếch miệng cười một tiếng: "Sẽ không, có điều ta cố ý ra tay nặng một chút, coi như là báo thù, xem ra hắn phải nằm viện một tháng, bị hành hạ trong giấc mơ ngọt ngào, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, haha, đi, tới bệnh viện."

Mấy tên thủ hạ chỉ biết nhìn nhau không hiểu gì, nhưng vẫn phải lên xe đến bệnh viện.

Bệnh viện------------------

An Tuyết Thần vô lực ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, đôi mắt to thất thần nhìn chằm chằm cái đèn màu đỏ, lần đầu tiên cô ghét màu đỏ đến vậy. An Tuyết Thần nắm chặt tay giống như đang cầu nguyện, đúng vậy, cô chính là đang cầu nguyện: "Thượng đế, cầu xin người đừng mang anh ấy đi, cầu xin người lần này để anh ấy tai qua nạn khỏi." Cô nhắm chặt mắt, đôi mắt trong sáng đã sớm mờ đục, sưng đỏ nghiêm trọng.

Mị Ảnh và Khôi Ảnh nhìn nhau, lắc đầu, thở dài.... Khôi Ảnh chọt chọt Mị Ảnh ý bảo anh ta đi an ủi một chút, nhìn cô thương tâm như vậy, hai người đàn ông này cũng chịu không nổi huống gì là người phụ nữ của thiếu chủ.

Mị Ảnh tiến lên, ho khan: "Ờm------- cái này-----, An tiểu thư, cô yên tâm đi, thiếu chủ của chúng tôi ở hiền gặp lành, tuyệt đối sẽ không sao"

(TT: trùi ui, hiền quá cơ, hiền mà chị ATT thành ra thế này rồi, ác nữa thì chị ATT sao trời

haizza)

An Tuyết Thần dường như không nghe thấy, vẫn nhắm chặt mắt. Mị Ảnh liếc nhìn Khôi Ảnh ý bảo anh cũng hết cách. Hai người nhìn thấy Lạc Trạch, gật đầu với anh một cái. Lạc Trạch thu hồi bộ dạng đang xem kịch vui lại, giương bộ mặt lo lắng sốt ruột nghiêm túc, đi tới bên cạnh An Tuyết Thần, gấp gáp mở miệng: "Ngự đâu? Cậu ấy sao rồi? Chuyện gì đã xảy ra, làm sao lại để cho thiếu chủ của hai người bị thương, nếu Ngự có chuyện gì thì công ty làm sao bây giờ, tổ chức thì sao đây?" Lạc Trạch tức giận hỏi Mị Ảnh cùng Khôi Ảnh. Hai người họ cũng chỉ cuối đầu. "Thật xin lỗi, Lạc thiếu, là lỗi của chúng tôi."

An Tuyết Thần mở mắt, nhìn gương mặt giận dữ của Lạc Trạch, nức nở: "Hu hu, là lỗi của tôi, tiểu Ngự, anh ấy cũng vì cứu tôi mà thành ra thế này.'

Lạc Trạch nhìn thoáng qua An Tuyết Thần ra vẻ khó hiểu: "Vì cô?"

An Tuyết Thần gật đầu một cái sau đó nói: "Chúng tôi đang đi nửa đường thì bị tập kích, tiểu Ngự là vì cứu tôi nên mới bị thương. Là tại tôi."

Lạc Trạch mím môi mỏng định nói gì đó nhưng cũng bất đắc dĩ mà thở dài: "Phàm Ngự, cậu ta chưa bao giờ làm thế, trên thế giới này e rằng cũng chỉ có An Tuyết Thần mới có thể làm cho cậu ta cam tâm tình nguyện làm như vậy, đời này coi như Phàm Ngự có tài."

An Tuyết Thần nghe xong càng khó chịu hơn, bây giờ cô chỉ hy vọng người đàn ông trong kia không có chuyện gì, có thể bình an ra ngoài. Hai phát súng trên người anh đều là vì mình, cũng đều ở trên ngực. Vết thương ở tim là vì mình mà bị thương không phải sao?

Lạc Trạch nhìn cô, lại nói, hỏa thượng kiêu du (đổ thêm dầu vào lửa): "Năm năm nay, mặc dù mỗi ngày đổi một cô, không kiêng dè gì xuất hiện trên TV cũng là muốn để cô thấy, để cho cô biết mà khiến cô quay trở lại, nhưng mà cô lại quá ngoan cố, đến vậy rồi mà cô cũng không có động tĩnh gì. Ngự năm năm nay cũng rất vô tình, sau khi cô bỏ đi, cậu ấy còn máu lạnh hơn so với trước kia, tôi tin rằng cô cũng biết điều đó, bao nhiêu xí nghiệp lớn nhỏ đều bị cậu ấy làm cho không thể xoay chuyển."

An Tuyết Thần nghe xong lại càng áy náy hơn. Đúng vậy, năm năm nay, cô không ngừng khó chịu, còn có anh ấy, nếu như hai người cũng vì đối phương mà suy nghĩ một chút thì tốt rồi. Lạc Trạch nhìn gương mặt không thể rối hơn được nữa của cô, cũng không nhẫn tâm nói, nhưng cũng là vì người anh em đã liều mạng kia. "Ngự đã từng nói với tôi, cô là người duy nhất trong lòng cậu ấy, cậu ấy sẽ vì tâm tình của cô mà trở nên bốc đồng, điều này trước nay chưa từng có. Cậu ấy yêu cô rất sâu đậm, nhưng mà cái thằng này là như thế, không biết biểu đạt bằng lời cho nên mới dùng phương thức cực đoan như vậy để giải quyết chuyện, cũng giống như trên thương trường hay trong giới hắc đạo vậy, không cho đối phương lối thoát."

An Tuyết Thần ngẩn người nhìn Lạc Trạch, đúng lúc cửa phòng giải phẩu mở ra. Lạc Trạch nhìn thấy liền tiến tới, An Tuyết Thần cũng run rẩy bước từng bước. Lạc Trạch nhìn bác sĩ, nháy mắt ra dấu: "Sao rồi?"
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 138
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 140
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 139 5.00/5 (100.00%) 58 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:28

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: