khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 134

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 134 một trong những 151 chương tác phẩm Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi của tác giả truyện ngôn tình Ái Tình Hoa Viên. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 134


An Tuyết Thần mất hồn ngồi ở trên giường, nước mắt lăn xuống. Sau đó đi tới bên cửa sổ nhìn cô gái kia mở xe thể thao rời đi.

An Tuyết Thần cười, cô cười thê thảm bi ai, lẩm bẩm: "An Tuyết Thần, chớ dại dột, anh còn là Phàm Ngự không ai bì nổi, rốt cuộc mày còn mong đợi cái gì? Mặc dù mày sai lầm rồi, nhưng là mày cũng rất khổ sở, rõ ràng ở trong lòng anh mình cũng không quan trọng. An Tuyết Thần nghĩ thông suốt, trở về làm An Tuyết Thần trước kia."

Phàm Ngự hướng về phía phòng tắm tắm nước lạnh, anh rất muốn vọt tới phòng của An Tuyết Thần, anh muốn thấy cô. Nhưng lòng tự ái không cho phép. Anh tức giận đạp vào gương, trong nháy mắt gương bể tan tành, tay của Phàm Ngự cũng có máu tươi chảy ra . Một đôi mắt báo híp lại. "Đáng chết"

Một đêm này hai người đều không chợp mắt. Sáng sớm, An Tuyết Thần đi tới bên người con trai mình. Nhìn khuôn mặt bình thản ngủ của con trai. Một đêm cô suy nghĩ kỹ thật nhiều, mình tước đoạt tình thương người cha của con trai năm năm, có phải mình nên trả rồi không?

An Tuyết Thần vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tương tự Phàm Ngự, thản nhiên mở miệng: "Niệm Ngự, mẹ tước đoạt tình thương cha con đáng được có, bây giờ mẹ cho con, có được hay không, nhóm mẹ sẽ đến thăm con." Nói qua liền nhẹ nhàng hôn lên cái trán của An Niệm Ngự, nước mắt hiện ra. Đó là tình thương của mẹ.

An Tuyết Thần giúp con trai mình đắp chăn, sau đó lặng lẽ rời đi. Cuối cùng trở về phòng, cầm điện thoại lên gọi một cú điện thoại cho Giang Lệ Lệ.

"Lệ Lệ, là tớ. Cậu ở đâu?"

"Tuyết Thần, cậu trở lại, làm sao anh ta tìm được cậu? Cậu ở đâu?" Giang Lệ Lệ ở một đầu khác của điện thoại nói qua.

"Ừ, tớ ở biệt thự, cậu ở đâu, tớ muốn đi tìm cậu."

"Tớ ở nhà trọ, cậu tới đi"

An Tuyết Thần treo điện thoại, để lại một phong thư. Cơ hồ lặng lẽ rời khỏi biệt thự, tuy nói canh phòng nghiêm ngặt, nhưng có vài người vẫn biết An Tuyết Thần, An Tuyết Thần chỉ nói là, đứa bé sốt uốn đi ra ngoài mua thuốc, người khác cũng không có làm khó cô.

{Mù quáng, không nghĩ ra được rồi, mọi người biết ý này là được}

An Tuyết Thần trở lại biệt thự, nhìn thấy bạn tốt của mình, mặc dù có lúc sẽ trò chuyện video, nhưng thấy mặt vẫn rất kích động. . . . . .

"Xú Nha Đầu, tớ nhớ cậu muốn chết" Thanh âm của Giang Lệ Lệ có chút nghẹn ngào. Nói nói.

An Tuyết Thần ôm Giang Lệ Lệ: "Tớ đã trở về, sẽ không đi nữa, chỉ là, cậu phải chứa chấp tớ"

Giang Lệ Lệ buông An Tuyết Thần, ra quan sát An Tuyết Thần: "Anh ta thả cậu đi?"

An Tuyết Thần mỉm cười nói: "Trong lòng anh ta không có tớ, tin tức mấy năm qua của anh ấy, chẳng lẽ cậu không biết, anh ấy là cấp trên của cậu" An Tuyết Thần có một chút đùa giỡn nói.

Giang Lệ Lệ chau mày lại nhìn ban tốt của mình, biết cô ẩn nhẫn, Giang Lệ Lệ vẫn hiểu.

"Tuyết Thần, đã xảy ra chuyện gì, ban đầu tại sao cậu lại rời đi, cậu nói cùng tớ được không:" Giang Lệ Lệ lôi kéo tay của An Tuyết Thần, gương mặt lo lắng nói. An Tuyết Thần gật đầu một cái, cuối cùng đem sự thật nói ra.

Giang Lệ Lệ vừa khóc vừa nhìn An Tuyết Thần, khó có thể tưởng tượng mấy năm này cô trôi qua thế nào.

"Tuyết Thần, tớ thật sự khó có thể tưởng tượng, Tuyết Thần, huhu huhu." Giang Lệ Lệ khóc thút thít, vì cuộc sống bi thảm của Tuyết Thần mà khóc thút thít.

Ngược lại An Tuyết Thần rất lạnh nhạt, an ủi Lệ Lệ: "Lệ Lệ, đều qua rồi, bây giờ bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, buổi chiều cùng tớ đi xem Con trai Kiền của cậu."

Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, nhưng nước mắt vẫn chảy ra ngoài, An Tuyết Thần tự nói với mình là không thể khóc, tuyệt đối không thể khóc. Muốn bản thân vững vàng.

Phàm Ngự phiền não một đêm, vẫn quyết định đi qua phòng của An Tuyết Thần xem một chút, vừa đẩy cửa ra, không có hơi thở của cô, Phàm Ngự chau chặt chân mày, cuối cùng nhìn thấy một phong thư trên bàn.

Phàm Ngự, em không muốn dừng ở chỗ này, em sẽ hít thở không thông, cho nên em đi, đừng lo lắng, em đi tìm Lệ Lệ, mỗi ngày em đều sẽ đến, buổi sáng tới đây, buổi tối chờ sau khi Niệm Ngự ngủ em sẽ rời đi.

Phàm Ngự nhìn giấy viết thư, trong tròng mắt đen cũng sắp phun ra lửa rồi, đem giấy viết thư trong tay nắm chặt. Trên trán nổi gân xanh. Anh đang tức giận. Đúng vậy, anh đã tức giận. Cô một lần nữa rời đi, Phàm Ngự chính là nghĩ như vậy. Anh không thể cứ như vậy thả cô đi. Tại sao, cô thấy được còn có thể bình tĩnh như vậy, An Tuyết Thần, cô phải vì cô lạnh lùng mà trả giá thật lớn.

Phàm Ngự bực tức rời đi, sau đó trở lại công ty, liền kêu Giang Lệ Lệ, quả nhiên Giang Lệ Lệ cứng rắn lôi kéo An Tuyết Thần cùng đi. Bọn họ đẩy cửa vào đã nhìn thấy, Phàm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, một cô gái ngồi trên đùi, An Tuyết Thần cẩn thận một lần nghĩ là cô gái tối hôm qua. Nhìn dáng dấp cô gái này có một chút địa vị ở trong lòng anh.

Giang Lệ Lệ nhìn hai người đang làm chuyện tằng tịu, hỏa khí phát ra. "Phàm Ngự, mặt anh có thể có yếu điểm hay không."

An Tuyết Thần lôi kéo Giang Lệ Lệ nói cho cô biết đừng kích động. Ý kia nói cho cô biết, cô đều không thèm để ý, cô không cần thiết tức giận.

Phàm Ngự tiếp tục động tác trong tay. Vuốt ve thân thể cô gái gần như phơi bày, hoàn toàn không để mắt đến hai người. Giang Lệ Lệ tức giận. Tiến lên kéo cô gái kia qua.

"Cút"

Cô gái giống như là bị uất ức, "Ngự, cô gái này là người nào?"

Phàm Ngự cũng bị cô náo loạn như vậy nên không có tâm tình. Cau lông mày lại: "Em trở về trước, buổi tối anh qua tìm em"

An Tuyết Thần nhìn cô gái trên đất, rất lạnh nhạt tiến lên, cầm y phục trên ghế sa lon lên đưa cho cô gái, mở miệng: "Trước mặc vào đi, một hồi ngoài cửa sẽ có ký giả, lúc chúng tôi tiến vào bọn họ đang ở đó rồi."

Cô gái có chút giật mình, sau đó giống như cười một tiếng: "Cám ơn cô, tiểu thư. Này Ngự, em đi trước, buổi tối nhớ tìm em"

Phàm Ngự nắm chặt hai quả đấm nhìn An Tuyết Thần lạnh nhạt, tại sao trong lòng sẽ đau như vậy, trong lúc bất chợt anh rất sợ nhìn thấy vẻ mặt đó của cô. Cái loại lạnh nhạt giống như là trước kia.

~ ~ ~Hết chương 119 ~ ~
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 133
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 135
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 134 5.00/5 (100.00%) 32 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:13

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: