khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 124

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 124 một trong những 151 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 124


Hôm sau--------------

"Cái gì?! Mi muốn dọn đi? Ta tuyệt đối không đồng ý. Không được, tuyệt đối không!" An Tuyết Thần vừa nghe Lệ Lệ muốn chuyển ra ngoài liền thét lên như sư tử Hà Đông.

Giang Lệ Lệ vui vẻ nhìn người bạn tốt lâu năm này. Kéo cô ngồi lên ghế sofa, nắm tay cô: "Tuyết Thần, trước tiên nghe ta nói hết đã. Ta ở đây cũng bất tiện, nhưng mà mi cũng đừng lo, ta sẽ trở lại căn nhà chúng ta ở trước kia, cũng lâu rồi ta chưa quay lại đó, muốn trở về xem một chút, với lại ta còn làm torng công ty của Phàm Ngự, chúng ta còn gặp lại nhau mà. Được không, Tuyết Thần!"

An Tuyết Thần không đành lòng nhìn Giang Lệ Lệ, cô không phải là người không

thấu tình đạt lý, chỉ là không nỡ, còn có chuyện giữa Lệ Lệ và Lạc Trạch nữa, cô thật sự lo lắng. An Tuyết Thần vừa định nói gì đó thì Phàm Ngự đi tới, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: "Tuyết Thần, Lệ Lệ có cuộc sống riêng của cô ấy, chuyện của mình chỉ có mình mới có thể giải quyết. Uh?" An Tuyết Thần quay đầu, nhìn thoáng qua Phàm Ngự, lại nhìn Lệ Lệ, gật đầu, nói: "Nhưng mà, mi hứa với ta phải tự chăm sóc bản thân thiệt tốt mới được, nếu có ai ăn hiếp mi, mi nhất định phải nói cho ta biết, ta làm chủ i." nói xong nhìn thoáng qua Lạc Trạch bên cạnh.

Giang Lệ Lệ gật đầu đáp ứng, đứng lên: "Tuyết Thần, ta đi nhe!" Sau đó dời tầm mắt lên nười Phàm Ngự, nói: "Phàm tổng có thể ra ngoài với tôi một lát không?" Phàm Ngự gật đầu, liền đi theo cô.

"Giang tiểu thư, có chuyện gì?" Phàm Ngự nhìn Giang Lệ Lệ, tuy khẩu khí vẫn lạnh như trước, nhưng rõ ràng là tiết chế lại không ít.

"Phàm Ngự, chuyện của hai người, Tuyết Thần đã kể với tôi rồi, trước đây anh dùng phương thức vô cùng cực đoan, nhưng cũng may là anh nhận thức kịp thời. Sau này phải đối xử tốt với cô ấy, tôi thấy trong lòng cô ấy có anh, chẳng qua lúc trước bị tổn thương quá nặng, cần có thời gian." Giang Lệ Lệ nhìn người trước mắt, ung dung nói.

"Tôi biết." Phàm Ngự cũng nhìn về phía cô nói.

Giang Lệ Lệ thu tầm mắt, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, mỉm cười, nói: "Có điều, đường đường Phàm tổng là thế nhưng đối với tính yêu lại ngờ nghệch như vậy, xem ra

tình yêu thật sự có thể thay đổi một con người."

Phàm Ngự nhìn Giang Lệ Lệ, không biết là đang nghĩ gì, mở miệng: "Cô phải cho Trạch thời gian."

Giang Lệ Lệ vẫn cười, lắc đầu: "Anh ấy và anh khác nhau, anh đến cuối cùng

vẫn hiểu rõ tình cảm của mình, nhưng anh ấy thì không, điều này thì tôi chắc chắn." nói xong liền xoay người rời đi, lúc cô đi tới cửa mới thấy Lạc Trạch đang tựa vào đấy từ lúc nào rồi, anh ấy nghe hết sao? Nghe hết thì sao! Giang Lệ Lệ nhìn rồi đi đến bên cạnh anh, hờ hững nói: "Chúng ta đi thôi!"

Lạc Trạch vẫn còn đang dựa lưng vào cửa suy nghĩ mông lung thì Phàm Ngự đi tới, nhìn Lạc Trạch, vỗ vỗ vai anh rồi rời đi. Rốt cuộc thì việc này không ai có thể giúp được.

------------------------------------

An Tuyết Thần tiễn hai người xong, buồn bực, ngồi trên ghế sofa, bộ dạng của cô lúc này lại càng giống như một cô bé con. Phàm Ngự ngồi xuống, ôm cô vào lòng "Sao lại buồn?!"

An Tuyết Thần cứ như vậy mà ngồi trong lòng anh: "Em thật lo cho Lệ Lệ."

"Tuyết Thần, không cần xen vào chuyện tình cảm của người ta, bây giờ Lạc Trạch rất

giống anh ngày trước." Phàm Ngự vuốt ve mái tóc cô nói. Như vậy cũng tốt, hiện tại cô

ấy vẫn ở bên cạnh cậu ta.

"Ngự, em không muốn ở nhà, em muốn đến công ty, đến đấy có thể gặp được Lệ Lệ, ở nhà buồn quá sẽ điên mất." nói xong An Tuyết Thần liền thoát khỏi vòng ôm của anh, khiến Phàm Ngự khẽ nhíu mày. An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, cam đoan : "Em cam đoan, em sẽ không tự ý rời đi, sẽ đi làm cùng anh, làm trong công ty anh, anh không cần phải lo lắng, em sẽ không chạy trốn."

Phàm Ngự khẽ chạm vào mũi An Tuyết Thần: "Được, ngày mai chúng ta đi làm." Phàm Ngự ơi Phàm Ngự, đời này ngươi đã ngã quỵ trước nữ nhân này rồi, không biết phải làm gì để người anh em kia nhận ra được vấn đề đây.

----------------------------------

Ngày hôm sau, hai người đi tới công ty. Hai người quang minh chính đại yêu nhau, báo chí tứ phương đều đưa tin, Phàm Ngự cũng không làm gì, bởi vì anh cũng muốn cho toàn Thế giới biết cô là của mình.

Rầm --

"Phàm Ngự, cho em lời giải thích." An Tuyết Thần nổi trận lôi đình, đẩy cửa phòng làm việc của Phàm Ngự, cửa mở toang, người bên trong đều nhìn.

Phàm Ngự chỉ ký vài chữ lên bản hợp đồng. "Thư ký Trương, cậu ra ngoài trước đi, pha hai tách cà phê."

"Vâng, tổng giám đốc." Thư ký Trương nghi hoặc, đẩy kính mắt, vội rời đi.

An Tuyết Thần chờ thư ký Trương rời đi, lấy tờ báo trong túi ra ném lên bàn

Phàm Ngự. Vô tình mối quan hệ của hai người bị nói đến mức này, thời gian thật là liều thuốc hay a.

Phàm Ngự cũng không liếc mắt nhìn tờ báo, đôi ngươi đen nhìn ra cơn giận

dữ đến tận trời của cô, một khi cô nổi giận thì rất đáng quan tâm. Đến bên cạnh cô, muốn kéo cô vào lòng, nhưng cô lại lui về phía sau vài bước. "Giải thích!"

Phàm Ngự bất đắc dĩ phải ngồi lên sofa, đôi mắt sắc bén lại trở nên nhu tình như trước: "Giải thích cái gì? Bọn họ chỉ nói đúng sự thật!"

An Tuyết Thần đi tới trước mặt Phàm Ngự, chỉ vào mặt anh, nói: "Sự thật?! Chuyện gì thật? Trên báo viết cái gì mà vị hôn thê mang thai, cái gì mà lập tức kết hôn? Cái gì là cái gì?” An Tuyết Thần quả thật tức giận, nhớ lại lúc nãy, khi đang trên đường quay về công ty, các đồng nghiệp đều gọi cô là tổng giám đốc phu nhân, xúm vào nịnh nọt, cái gì cũng nói được. Cuối cùng, Giang Lệ Lệ như đang xem kịch hay đưa tờ báo cho cô, cô xem xong liền đi tới văn phòng của Phàm Ngự.

Phàm Ngự dịu dàng nhìn cô, dứt khoát kéo cô vào lòng, nhưng cô cũng ra sức giãy dụa."Bảo bối, bọn họ nói như vậy nghe rất được mà, phu nhân của anh chỉ có mình em."

An Tuyết Thần trừng mắt với anh: "Phàm Ngự, là anh cố ý?! Làm gì có chuyện anh không biết được, với khả năng của anh mà lại để bọn họ viết lung tung như vậy à,

nguyên nhân căn bản vẫn là anh?! Hả?!" Khẩu khí của cô vẫn như cũ, ngồi trên đùi anh, tức giận quát.

"Phải, anh thừa nhận là anh có một chút cố ý, nếu em không thích, anh liền phân

phó, bất cứ tòa soạn nào đưa tin đều đóng cửa, em thấy sao?" Nói xong liền nhấc điện

thoại. An Tuyết Thần thấy anh có ý gọi điện thoại cho Mị Ảnh, vội cản lại "Ấy, anh làm thật sao?! Đổi cách khác được không?" An Tuyết Thần bĩu môi nói. Chung quy thì vẫn vậy, lại tự dọa mình, đúng là giang dơn dễ đổi.

Phàm Ngự cười gian, nhìn cô: "Bảo bối, em còn giận sao?! Nếu còn, vậy anh cam

đoan tòa soạn đó kể cả bọn ký giả đưa tin về sau sẽ không xuất hiện ở thành phố này nữa."

Ngay lập tức, An Tuyết Thần trừng mắt với anh, không nói lời nào, khuôn mặt tươi

cười bởi vì nén giận mà đỏ bừng, thấy thế Phàm Ngự bỗng động lòng, hạ thể tự nhiên

nổi lên phản ứng.

"Á, anh vô sỉ, thả em ra." An Tuyết Thần ngồi trên đùi Phàm Ngự, tư thế cực kỳ mờ ám. Cô cũng cảm nhận được nơi nào đó của anh đang lớn dần. Cô xấu hổ cười cười nhìn anh. Yết hầu chuyển động, anh bế cô đi đến phòng nghỉ của mình.

"A, Phàm Ngự, buông ra, buông em ra. Ưm... ưm... " . Quả nhiên vẫn là anh dùng đôi môi mình ngăn chặn đôi môi nhỏ nhắn đang lải nhải kia như trước đây.

Phàm Ngự đặt cô lên giường, bắt đầu mơn trớn cơ thể cô, tiện thể cởi quần áo của mình. Đầu lưỡi ấm áp khiêu khích tai cô, cũng là nơi mẫn cảm nhất của cô. Cô mê luyến mùi hương của anh, bất giác cũng sa vào. Bàn tay nóng rực của anh lần mò tới u cốc của cô, nhẹ nhàng kích thích đóa hoa.

"Á, Ngự!" An Tuyết Thần khẽ rên rỉ, mấy ngày nay cô thành thật với lòng mình nhất, đối mặt với anh, đối mặt với sự sủng ái của anh.

Phàm Ngự bị mê hoặc bởi tiếng rên rỉ yêu kiều cùng cơ thể mời gọi kia, dục hỏa càng tăng, thì thầm bên tai cô, thanh âm khàn khàn mị hoặc, tràn ngập mùi *** "Bảo bối, để anh yêu em, đáp lại anh, cảm thụ anh."

  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 123
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 125
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 124 5.00/5 (100.00%) 65 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:15

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: