khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 111

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 111 một trong những 151 chương tác phẩm Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi của tác giả truyện ngôn tình Ái Tình Hoa Viên. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 111


Anh nghe rồi, chau mày, một cỗ lửa giận không khỏi dâng lên từ hai bên sườn. Cô gái này thế nhưng cưỡng chế di dời.

Dùng sức nắm chặt điện thoại, may là đặc biệt, bằng không đã sớm bị vỡ. Phàm Ngự nghe cô gái kia thế nhưng chạy đi, trên mặt nhất thời mây đen giăng đầy, mà không phải mưa to gió lớn, bởi vì lần này anh đã nổi giận thật sự, mà không phải bồi hồi. Nửa ngày nói ra một câu. Thanh âm hung ác – ngoan độc làm cho người ta run rẩy.

"Đuổi theo." Một câu như vậy thôi, liền đại biểu phải đem người bắt trở về. Phàm Ngự cúp điện thoại, hồi tưởng mấy ngày nay cô như thuận thế nào, rất khác thường, thì ra là đã sớm nghĩ xong kế hoạch chạy trốn.

Bụp——

Phàm Ngự đấm lên cửa sổ xe bằng thủy tinh, đánh vỡ, có thể thấy được dùng bao nhiêu sức lực. Giận dữ cỡ nào. "Trở về biệt thự"

Tài xế cũng không dám nhiều lời, mồ hôi lạnh đã sớm đầm đìa, vội vàng nổ máy xe, hướng phía biệt thư đi tới.

An Tuyết Thần, tiện nhân, để cho tôi bắt trở lại, tôi sẽ để cho cô biết cái gì là địa ngục.

Tuyến phân cách ——

Giờ phút này An Tuyết Thần không khỏi ôm chặt thân thể, lạnh quá.

Tuyến phân cách ——

Phàm Ngự nhấc điện thoại, sắc mặt vô cùng u ám. "Lạc Trạch, cô gái kia chạy, giúp tớ định vị."

Lạc Trạch nhìn xe phía trước, bị lời nói Phàm Ngự hù sợ, chạy? Cô gái kia thế nhưng chạy, đang nhìn xe phía trước mặt vẫn giữ khoảng cách, lại là hướng biệt thự của Phàm Ngự. Chẳng lẽ?

Phàm Ngự trở lại biệt thự, đã nhìn thấy Vú Trương quỳ gối trong phòng khách, thái độ lạnh nhạt, Phàm Ngự nhìn người phụ nữ đã chăm sóc mình nhiều năm giống như mẹ của mình, nắm thật chặt hai quả đấm. "Tại sao phản bội tôi?"

Vú Trương nhìn Phàm Ngự giận dữ ngút trời. "Thật xin lỗi thiếu gia, lần này tôi muốn giúp đứa bé đáng thương. Ngài xử phạt tôi thế nào cũng được."

Phàm Ngự nhìn bà ta, "Đi" tại sao không nói cút. Đó là tôn trọng.

Vú Trương khóc chết đứng dậy sau đó rời đi. Phàm Ngự đi tới hậu viện nhìn cửa động, không kém phần tức giận đến hộc máu. Xoay người rời đi, ngồi vào trong xe.

"Lái xe, thuận đường đuổi theo" Phàm Ngự, mặt âm trầm ngồi ở trong xe, ra lệnh. Nhưng đang đuổi kịp nửa đường, một chiếc giữ vững tiệp(không biết dòng xe gì nữa???) lao ra, chặn lại đường đi của Phàm Ngự, hai chiếc xe thể thao tính năng cực tốt đụng vào nhau, cũng may người không có vấn đề gì.

"Mẹ nó, chuyện gì?"

"Chủ nhân, là một chiếc giữ vững tiệp" Mị Ảnh hồi đáp.

Phàm Ngự nhìn chiếc xe kia, lông mày cau lại, không phải xe Trạch sao? Mở cửa xe. Đang muốn đi tới, một chiếc bảo mã (BMW) ngừng ven đường, Lạc Trạch từ bên trong đi ra, nhìn toàn bộ chấn động lòng người trước mắt. Lạc Trạch đi tới trước mặt Phàm Ngự.

Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, lông mày chau sâu hơn: "Trạch, chuyện gì xảy ra?"

Lạc Trạch vừa định nói, đã nhìn thấy, Giang Lệ Lệ, một thân tàn phá từ trong xe xuống, cầm điện thoại. Khóe miệng tràn đầy nụ cười, nụ cười chiến thắng. Sau đó cúp điện thoại.

Lúc này điện thoại của Phàm Ngự vang lên. Phàm Ngự đem điện thoại đặt ở bên tai, mặt tức giận nhìn Giang Lệ Lệ quần áo xốc xếch trước mắt, cũng biết cô và Lạc Trạch xảy ra cái gì. Hung hăng đem điện thoại ném trên mặt đất, âm lãnh nhìn Lệ Lệ.

"Đưa cô gái này mang về cho tôi." Một bên Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự. "Ngự, cậu, , , , , , "

Phàm Ngự tức giận liếc anh một cái: "Tớ có chừng mực"

Mị Ảnh (K biết có phải tên khác của Khôi Ảnh xuất hiện đầu truyện k nữa) tiến lên đỡ Giang Lệ Lệ dậy, Giang Lệ Lệ đi qua bên cạnh Lạc Trạch, nhìn cô gái, vẻ mặt phức tạp. Lạc Trạch nhìn bóng dáng nghèo túng kia, trong lòng rất không có tư vị. Có cảm giác tâm đau, khi nhìn thấy ánh mắt cô toát ra vẻ phức tạp thì không biết tại sao trong lòng mình lại khó chịu như vậy.

Biệt thự ——

Giang Lệ Lệ xuống xe cầm điện thoại, chỉ nghe thấy bọn họ đã thành công rời khỏi Trung Quốc rồi. Chắc hẳn mới vừa rồi Phàm Ngự cũng biết rõ đi.

Lửa giận ở trong lồng ngực anh sôi trào, giống như áp lực quá lớn, sẽ lập tức nổ tung như nồi hơi.

Phàm Ngự cùng Lạc Trạch ngồi ở trên ghế sô pha, đôi tay Giang Lệ Lệ bị trói chặt. Ngã ở trước mặt hai người. Nhưng Giang Lệ Lệ tuyệt không sợ, ngược lại rất vui mừng. Bởi vì chính mình rốt cuộc giúp một đại ân. Nửa đường ngăn cản Phàm Ngự.

Anh lập tức trừng mắt lên, lông mày từng cái từng cái dựng đứng, trên mặt nổi gân xanh, tức giận nhìn chằm chằm Giang Lệ Lệ. Sắc mặt đỏ bừng, tiến tới xanh xao, cổ trướng ra như muốn nổ tung, đầu đều là hạt mồ hôi, miệng - môi đều là bọt mép, quả đấm trên bàn đánh trúng "bùm bùm" vang dội.

"Nói, cô ấy ở đâu?"

Giang Lệ Lệ nhìn bộ dạng giận dữ của Phàm Ngự, nhất thời cảm thấy buồn cười. Cười to lên.

"Ha ha, ha ha"

Phàm Ngự gân xanh giận bạo, nắm chặt hai quả đấm, hết sức nhẫn nại. "Cười cái gì?"

Giang Lệ Lệ cười rơi nước mắt. Sau đó nhìn hai người: "Phàm Ngự, tôi cười anh, anh thua, anh thua một cách thảm hại. Anh căn bản cũng không yêu cô ấy, lại muốn giam cầm cô ấy. Anh rất nực cười. Nhưng cũng may, bọn họ bay đi, giống như một đôi uyên ương số khổ bay đi, anh ở đây đuổi bắt cũng không được rồi."

Phàm Ngự nhìn cô gái trước mắt có tính khí giống cô gái kia, liếc mắt người an hem của mình, sắc mặt cậu ấy cũng không tốt. Lạc Trạch chau mày lại, nhìn cô gái nổi điên ngồi dưới đất, anh biết Phàm Ngự là nể mặt mình mới không động cô, bằng không cô đã chết bao nhiêu lần rồi.

"Một lần cuối cùng, bọn họ ở đâu?" Phàm Ngự đã không thể nhịn được nữa. Nếu không phải cô gái này đột nhiên lao ra, mình có thể còn có cơ hội ngăn lại đôi gian phu dâm phụ kia.

"Không biết, cho dù có biết rõ, tôi cũng không thể nào nói cho anh biết, anh tốt nhất là giết tôi đi, như vậy khiến Tuyết Thần đối với anh hận ý càng sâu hơn một chút."

Phàm Ngự và Lạc Trạch chau mày lại nhìn cô gái trước mắt này, một thân chật vật không chịu nổi, trên cổ còn có vết hôn nhàn nhạt, còn có vệt máu trên cổ. Không thể không thừa nhận cô gái này rất thông minh. Biết nói như vậy để chọc Phàm Ngự tức giận, hình như cũng bảo toàn cô.

Phàm Ngự đột nhiên đứng lên, "Lạc Trạch, cô gái của cậu, cậu quản tốt, tớ muốn biết đáp án" Dứt lời liền đi lên lầu.

Giang Lệ Lệ nghe Phàm Ngự muốn đem mình giao cho Lạc Trạch. Sau đó nói: "Đúng vậy, bọn họ có thể an toàn chạy trốn, tôi còn phải cám ơn Lạc thiếu" Quả nhiên Phàm Ngự dừng lại bước chân. Lạc Trạch cũng chau mày lại nhìn cô gái trước mắt nói hưu nói vượn.

"Nếu không phải là anh đem tôi bắt đi, để cho tôi buổi tối mới đi ra ngoài, cũng không thể vượt qua xe Phàm Ngự đuổi theo Tuyết Thần." Sắc mặt của Lạc Trạch khó coi tới cực điểm, khuôn mặt đầy vạch đen.

Phàm Ngự rất phẫn hận nhìn Lạc Trạch, lần nữa nói: "Trạch, đem cô gái của cậu mang đi"

Lạc Trạch tiến lên, ngồi xổm người xuống. Nâng cằm của cô: "Cô gái, bản lãnh của em cũng không nhỏ nhỉ?"

Giang Lệ Lệ không để ý đến anh, đem lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình liếc về. Lạc Trạch ôm lấy Giang Lệ Lệ đứng dậy đi ra ngoài. Cũng mặc kệ cô gái la to.

{ Chuyện tình Lệ Lệ và Lạc Trạch, đến đây là kết thúc, phía sau cũng sẽ điểm qua, ngoại truyện sẽ cặn kẽ }

Phàm Ngự ngồi ở trong thư phòng, nhìn máy theo dõi. Sau đó cũng biết An Tuyết Thần động tay chân, lửa giận trong lồng ngực thiêu đốt. "Cô gái, em thông minh như vậy, anh nào có thể bỏ qua cho, em tận tình hưởng thụ sự tự do của em, bởi vì rất nhanh anh sẽ bẻ gảy cánh chim của em." Cầm lên chiếc nhẫn trên bàn sách, hung hăng ném ra ngoài. Một đôi mắt y hệt như báo, tròng mắt đen đỏ ửng, trở nên khát máu, trở nên xa lạ, cũng chỉ có cô gái kia có thể để cho anh như thế. Nếu cho em thân phận cao quý, em không muốn, thân phận thấp hèn như vậy, em lại muốn tiếp nhận, nghĩ tới đây, khóe miệng cười vô cùng khát máu - lạnh lẽo.

Tuyến phân cách ——

An Tuyết Thần và Lãnh ngồi ở trên máy bay. Tâm tình cũng không giống nhau. An Tuyết Thần nhìn Lãnh gầy gò. Thanh âm nức nở nói: "Liệt, thật xin lỗi, là em hại anh."

Lãnh đau lòng nắm tay nhỏ bé của cô: "Thần, là anh vô dụng lại muốn em đi trao đổi công ty của anh" Lãnh nói qua, gương mặt hối hận cùng khổ sở.

An Tuyết Thần lắc đầu, "Liệt, không phải vậy, nếu như anh không ghét bỏ em, chúng ta đến nước Mĩ liền lập tức kết hôn"

Lãnh hung hăng kéo An Tuyết Thần ôm vào trong ngực, giống như muốn nhập vào xương cốt của cô. "Ừ, chúng ta trở về thì kết hôn."

An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Lãnh, trong lòng lo lắng. Bây giờ Phàm Ngự đã nổi trận lôi đình đi? Tại sao mình còn có thể nghĩ đến anh đây?

Tất cả đều đã kết thúc, mình muốn sống thật tốt với Lãnh, vì người đàn ông đã trả giá vì cô, dù là cảm ơn, mình cũng muốn gả cho anh.

  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 110
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 112
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 111 5.00/5 (100.00%) 69 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:23

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: