khi nàng say giấc

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 109

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 109 một trong những 151 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 109


Lạc Trạch ngồi ở trên ghế sô pha nhìn những mỹ nữ như người mẫu kia. Sau đó liếc Phàm Ngự, khóe miệng cong cong, cười nói: "Chao ôi, chuyện gì vậy, để cho Phàm thiếu của chúng ta vui mừng như thế. Miệng cũng không khép được"

Phàm Ngự nghe Lạc Trạch nhạo báng anh cũng không tức giận, chỉ là khóe miệng cong mắt lạnh nhìn Lạc Trạch. Kể khổ nói: "Đúng vậy, ngày ngày cùng cô gái trong nhà đúng hạn như lửa, không giống người nào đó. Nhiều tình địch. Còn có tâm tình nhìn mỹ nữ."

Lạc Trạch nghe Phàm Ngự nói, mặt đều đen. "Làm sao cậu biết?"

Phàm Ngự nhún vai, mở miệng: "À, quên nói cho cậu biết một chuyện."

Lạc Trạch nhìn bộ mặt âm hiểm của Phàm Ngự, cảnh giác hỏi."Chuyện gì?"

Phàm Ngự đùa giỡn nhìn Lạc Trạch. Thảnh thơi mà nói: "Lãnh Phong và nhóm Tuyết Thần đã có quen biết năm năm rồi, được xưng tụng là thanh mai trúc mã rồi." .

Lạc Trạch nghe Phàm Ngự nói, hung hăng đưa tờ báo trong tay xé nát. Gương mặt sương mù. "CMN, xú đàn bà, CBN, dám đùa tớ. Xem, lão tử phế cô đi"

Phàm Ngự nhìn vẻ mặt tức giận của Lạc Trạch, tâm tình cực tốt, lại không quên thêm dầu vào lửa: "Trạch, cậu nói xem, bọn họ có thể đã ở chung một chỗ rồi hay không, muốn mượn tớ làm lý do công khai"

Quả nhiên, sắc mặt của Lạc Trạch đen tới cực điểm, đúng ý Phàm Ngự. Lạc Trạch nhìn vẻ mặt chế giễu của Phàm Ngự. "Cậu lo lắng chính cậu đi, cẩn thận chết từ trong dịu dàng." Nói xong cũng xoay người rời khỏi phòng làm việc, chuẩn bị tìm cô gái kia tính sổ. Phàm Ngự nhìn bóng lưng Lạc Trạch, nụ cười khóe miệng sâu hơn, hoàn toàn không đem lời của anh để vào tai, nhớ tới đêm qua triền miên, độ cong khóe miệng anh sâu hơn. Không biết cô gái nhỏ trong nhà như thế nào rồi? Liếc mắt nhìn đống hồ sơ trên bàn cần lý tên. Nhíu nhíu mày, cúi đầu xử lý. Liền vì sớm một chút có thể nhìn thấy cô. Nhưng anh nào biết cô gái trong nhà đã bắt đầu đưa ra kế hoạch chạy trốn thế nào?

Tuyến phân cách ——

Lạc Trạch mặt sương mù lái xe đến dưới nhà An Tuyết Thần. Không đợi mở cửa xe, đã nhìn thấy bóng dáng kia đi ra, cầm điện thoại trong tay, hướng về phía bên kia điện thoại không biết nói cái gì, giống như rất vội.

Giang Lệ Lệ cầm điện thoại. "Phong, chuyện chính là như vậy? Biết rõ chưa, làm nhanh một chút, cậu không phải muốn nhìn thấy anh trai mình bất hạnh chứ. Làm theo lời tớ nói, nghe không?"

Lãnh Phong ở điện thoại đầu kia nói: "Vậy anh có ích lợi gì?"

Giang Lệ Lệ chịu đựng lửa giận, kể từ lần trước sau khi cơm nước xong, ánh mắt Lãnh Phong nhìn cô đều không giống nhau. Thật chẳng lẽ có cảm giác đối với cô, vui đùa quốc tế? Sao mình có thể yêu bạn thân của mình, muốn yêu đã sớm yêu. Giang Lệ Lệ vừa đi, vừa nói, hoàn toàn không có chú ý tới chiếc xe thể thao kia.

"CMN, Lãnh Phong, cậu đừng được voi đòi tiên, cậu thừa nước đục thả câu, ngay tại chỗ nhổ lên phải không?" Giang Lệ Lệ dùng hết hơi sức toàn thân hướng về phía điện thoại hô to. Nhưng lại không biết nó hoàn toàn rơi vào trong tai Lạc Trạch.

Lạc Trạch nắm tay lái, nghe cô kêu Lãnh Phong, nhớ tới lời nói của Phàm Ngự, rất muốn đem cô gái này xé nát. Thế nhưng đùa bỡn anh. Cho chút phẩm nhuộm liền mở phường nhuộm đúng không?

Ầm——

Một tiếng vang thật lớn đem tầm mắt Lệ Lệ dời đi. Nhìn thấy gương mặt tuấn tú dữ tợn đầy mưa to gió lớn, muốn bao nhiêu đen có bấy nhiêu, muốn bao nhiêu sương mù có bấy nhiêu. Lệ Lệ trợn to hai mắt nhìn anh. Sau đó hướng về phía điện thoại nói thầm vài câu: "Đừng quên, tớ không cùng cậu nói. Cúp"

Giang Lệ Lệ nhìn thấy sắc mặt anh không tốt, không muốn chọc giận ôn thần, ngày mai còn có chính sự phải làm? Làm như không nhìn thấy anh, lướt qua anh.

"A. Anh làm gì đấy hả?" Lạc Trạch một thanh kéo cô qua, đem thân thể cô đặt trên xe. Một đôi mắt chim ưng nguy hiểm nửa hí. Thanh âm trầm thấp nhỏ giọng, nghe ra rõ ràng là tức giận.

"Làm gì? CMN, em hỏi tôi làm gì? Nói, có phải em và tên mặt trắng Lãnh Phong biết nhau từ trước không?" Gương mặt Lạc Trạch đầy sương mù, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn có chút hoang mang sợ hãi.

Giang Lệ Lệ thầm nói không ổn, chẳng lẽ mình nói bị anh nghe thấy, nghĩ lại cũng không có gì đáng giá làm cho người ta hoài nghi. Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch. "Biết thì thế nào, có chút quan hệ ích lợi với anh sao? Buông tôi ra"

Lạc Trạch đối với lời của cô..., rất giận phẫn. Hung hăng níu lấy cằm của cô. Gầm nhẹ nói: "Không sao, được, tôi để cho em biết chúng ta rốt cuộc có quan hệ hay không" Dứt lời liền mở cửa xe đem Giang Lệ Lệ nhét vào, hoàn toàn không cho Giang Lệ Lệ có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

"A, anh dẫn tôi đi đâu, tôi còn có chuyện, anh thả tôi xuống." Giang Lệ Lệ sợ, cô thật sự có chuyện.

Lạc Trạch vừa nghe cô nói chuyện? Cho là gặp mặt Lãnh Phong, tâm tình càng thêm nổi cơn thịnh nộ. "Có chuyện gì sao? Chuyện gì? Đã trễ thế này ra ngoài, lại điện thoại cho đàn ông, không phải muốn ngủ cùng đàn ông sao? Tốt lắm, tôi thỏa mãn em. Tin tưởng tôi nhất định khiến em thỏa mãn."

Giang Lệ Lệ mặt không thể tin nhìn Lạc Trạch: "Kẻ điên, anh thật sự là một kẻ điên, thả tôi xuống"

Tuyến phân cách ——

Trở về biệt thự ——

Phàm Ngự về đến nhà, đã nhìn thấy An Tuyết Thần mình làm một đống đồ ăn, Phàm Ngự nhìn bóng dáng bận rộn trong phòng bếp, trong lòng đầy hạnh phúc.

An Tuyết Thần bưng mâm thức ăn đặt ở trên bàn cơm, nhìn Phàm Ngự, mở miệng nói: "Anh lên lầu tắm một cái trước đi, sau đó xuống lầu ăn cơm"

Phàm Ngự lần đầu tiên cảm giác có một gia đình. Trước kia, khi trở về nhà đều là lãnh khí trầm trầm, nào có dáng vẻ một ngôi nhà. Nhưng, bóng dáng nhỏ nhắn kia, cho anh cảm giác này. Hướng về phía cô gật đầu một cái, sau đó lên lầu.

An Tuyết Thần sao lại không nhìn thấy trên vẻ mặt anh hạnh phúc chứ, trong lòng có chút đau đớn, đây là một cái bẫy, mình làm một chút món ăn, đến lúc đó đau bụng, cũng sẽ không trách tội những người khác.

Mấy phút sau, Phàm Ngự cởi xuống một thân tây trang, sau đó đổi một thân đồ mặc ở nhà, giống như tuổi trẻ, so với mặc âu phục vẫn bình dị gần gũi hơn.

Phàm Ngự ngồi xuống ghế, nhìn một bàn sơn hào hải vị. Nhìn An Tuyết Thần đầu đầy mồ hôi: "Đây đều là em làm sao?"

An Tuyết Thần gật đầu một cái: "Đúng vậy, anh nếm thử một chút, xem ăn được không?"

Phàm Ngự cầm đũa lên từ từ nếm, mỗi một món ăn anh đều ăn, chưa ăn xong một món ăn, trong miệng đều nói, "Ừ, không tệ, ừ, cũng không tệ"

An Tuyết Thần nhìn bộ dạng của Phàm Ngự, trong lòng đột nhiên chua xót. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần: "Bảo bối, không nghĩ tới em làm món ăn ăn ngon như vậy, anh nghĩ sau này đều để em làm được không?"

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự hoảng hốt một hồi, sau đó tầm mắt tránh né anh, cũng ăn."Ừ, nhanh ăn đi, một lát nữa sẽ nguội mất."

Hai người cùng ăn xong một bữa cơm, hai người có suy nghĩ riêng.

An Tuyết Thần thu thập xong bát đũa, thở ra một hơi, cảm giác bị người ôm vào trong ngực. "A" cô kêu lên một tiếng.

"Bảo bối, sao lại tự mình động thủ làm đây? Không phải có người làm rồi sao?" Phàm Ngự từ phía sau vòng chắc hông An Tuyết Thần, để đầu ở trên hõm cổ An Tuyết Thần, vô tình hay cố ý vuốt ve qua lại. Chọc cho An Tuyết Thần từng trận run rẩy.

"Ừ, rảnh rỗi không có việc gì làm"

Phàm Ngự một thanh ôm lấy An Tuyết Thần hướng phòng ngủ đi tới, An Tuyết Thần không có phản kháng, có lẽ đây là một lần cuối cùng?

  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 108
  • Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 110
    Đánh giá: số sao
    Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi chương 109 5.00/5 (100.00%) 42 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:13

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: