khi nàng say giấc

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 8

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 8 một trong những 109 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 8


Hơn một tiếng sau, khi cảnh sát đến nơi thì Dương Khắc An đã chết. Kỷ Lương chào hỏi với người phụ trách sau đó đưa con rời khỏi hiện trường. Trong lò hỏa thiêu, cảnh sát tìm được mấy người bị trói chặt như bánh chưng, chính là nhân viên và người phụ trách lò hỏa táng. Theo khẩu cung của họ thì biết, ba ngày trước Dương Khắc An đã đến đây, không biết hắn nói thế nào, mà nhanh chóng quen thân với Chu Huy. Hôm qua, Dương Khắc An đi tới đây, sau đó trói hết mọi người lại, nhốt vào trong lò hỏa thiêu.

Động cơ phạm tội của Dương Khắc An rất rõ ràng: trả thù Kỷ Lương. Tất cả kế hoạch đều coi như thuận lợi. Tấn công Đoàn Khanh Nhiên, vào Cục cảnh sát, gặp Kỷ Lương, khai những lời theo kịch bản hắn đã chuẩn bị tốt, nhưng hắn không ngờ tới, tất cả mọi chuyện lại bị hủy trong tay một tên nhóc bảy tuổi.

“Anh Duệ, anh thật sự là rất đẹp trai‼!”

Trong xe cảnh sát, Kỷ Lương ôm lấy con trai, không hề keo kiệt ca ngợi cậu. Lần này mà không có nhóc xuất hiện đúng lúc… chỉ nghĩ thôi cũng khiến Kỷ Lương sợ run người.

“Đây là điều mà tất cả mọi người đều công nhận rồi!” Kỷ Duệ không khách sáo tiếp nhận lời khen này.

“Sếp, chị lại tự ý hành động!” Tần Dịch vừa lái xe vừa trách móc, cậu bất mãn với hành động của cô: “May mà lần này không xảy ra sai sót gì, nhưng trong báo cáo không thể tránh việc kèm thêm một bản kiểm điểm đâu!” Giọng điệu của cậu có một vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp họa khó mà giấu được. Đây cũng là nguyên nhân vì sao mấy năm gần đây dù Kỷ Lương cô công trạng đầy người, nhưng vẫn chỉ là một đội trưởng nhỏ. Không một vị lãnh đạo nào thích có một cấp dưới không thể khống chế được, cho dù người đó có xuất sắc thế nào.

Kỷ Lương không để ý, khoát tay, bắt chéo chân nói: “Loại chuyện thế này, đã có anh Duệ nhà chúng ta ở đây rồi thì không có gì phải lo nữa, đúng không, anh Duệ?!” Tất cả báo cáo, kiểm điểm này kia của cô, đều do Kỷ Duệ hỗ trợ xử lý.

Kỷ Duệ nhìn cô một cái, rồi ném sự kỳ vọng của cô vào lãnh cung: “Tối nay con muốn sang chơi nhà bạn học.”

“Anh Duệ, anh không thể vứt bỏ mẹ được!” Kỷ Lương kéo quai đeo cặp của cậu, không thèm để ý đến hình tượng xấu xí của mình.

“Kỷ Tiểu Lương, tự mẹ gây chuyện thì mẹ tự giải quyết đi.” Cậu giật lại cặp sách của mình.

“Mẹ nợ thì con trả, đấy là chuyện bất di bất dịch rồi!”

Vô sỉ! Tần Dịch ngồi đằng trước thầm phê phán trong im lặng.

“Con không viết giúp mẹ đấy, mẹ định làm gì con nào.”

Binh đến tướng chặn, nước đến đất chắn. Đối phó với người vô sỉ như cô thì chỉ có cách càng vô sỉ hơn. Anh trai nhà họ Kỷ quả là quá tuyệt vời. Tần Dịch lại thầm ủng hộ Kỷ Duệ trong lòng.

“Kỷ Tiểu Duệ, con đúng là một tên tiểu du côn!”

“Cái này con phải cảm ơn gen tốt của mẹ rồi!”

“Mẹ là mẹ con, con không thể thấy chết mà không cứu được!” Nghĩ đến việc bắt cô phải ngồi viết những lời văn nho nhã, nghĩ một đằng nói một nẻo đã khiến cô cảm thấy đầu như muốn phình ra rồi.

“Con rất thoải mái mẹ ạ!” Kỷ Duệ lì lợm nói ra đáp án khiến người ta tức chết, cuối cùng còn tặng kèm một nụ cười tươi cực kỳ đáng yêu, khiến Kỷ Lương nhìn mà kinh hồn táng đảm…

**! Tên nào không có mắt dám chọc vào anh Duệ, để thằng bé lộ ra nụ cười đáng yêu như thế chứ?!

Kỷ Lương đưa tay chọc chọc sau lưng Tần Dịch: “Nhóc Dịch, cậu làm gì à?”

Tần Dịch liếc mắt khinh bỉ, trừ chị ra thì còn ai vào đây nữa! Anh trai nhà họ Kỷ kia tính vốn lạnh lùng thản nhiên, cũng chỉ có đội trưởng Lương mới có thể gây ra sóng gió, quan thanh liêm cũng khó trị được việc nhà. Chuyện riêng của mẹ con nhà họ Kỷ kia, người thông minh sẽ không bao giờ dám dây vào. Tần Dịch tiếp tục duy trì sự im lặng.

“Anh Duệ, buổi chiều anh muốn ăn gì, mẹ sẽ tự mình xuống bếp!”

“Tiểu Duệ Duệ, đừng làm mặt lạnh như thế, chẳng đẹp trai gì cả!”

“Duệ Duệ, lại đây, cười với mẹ một cái thôi nào!”

Kỷ Lương cố gắng mọi cách cũng không làm thay đổi sắc mặt của con trai được, đành thở dài, ôm tên nhóc kia vào lòng, xoa rối bù tóc cậu lên: “Anh Duệ, không phải là mẹ không có chuyện gì rồi đây sao?!” Tên nhóc này thật là! Kỷ Lương ôm chặt cậu nói tiếp: “Đừng lo mà.”

Kỷ Duệ bị cô ôm, cũng ngọ nguậy phản ứng vài cái, sau đó ngồi yên, vươn đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy lưng áo gày gò của Kỷ Lương: “Kỷ Tiểu Lương, nếu lần sau mẹ còn như vậy nữa, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mẹ!”

Uy hiếp nặng nề!

Kỷ Lương thầm cười trong lòng: “Vâng, vâng vâng, về sau tiểu nhân không dám tái phạm nữa!”

Kỷ Duệ hừ lạnh với cô một tiếng, nếu cô mà thực sự nghe lời, thì đã không còn là Kỷ Lương nữa rồi. Khi nhìn thấy gã kia cầm súng nhắm vào Kỷ Tiểu Lương, cậu đã vô cùng hoảng sợ. Vào giây phút đó, cậu mới biết được, thì ra mình nhỏ bé đến thế. Bình thường cậu thông minh thế nào, vậy mà trước mặt tử thần, đến cái rắm cũng phun không ra nữa. Nếu… Nếu mẹ mà không tránh được viên đạn kia……

Đôi tay nhỏ bé bất giác siết chặt hơn, cậu tức giận vì mẹ luôn hành động theo cảm tính như vậy, liều lĩnh như vậy!

Ánh mắt Kỷ Lương trở nên dịu dàng vô cùng, cô cảm thấy cậu bé trong lòng mình đang lo lắng bất an, liền gác cằm lên đầu cậu bé: “Có anh Duệ ở đây, dù phát sinh chuyện gì thì mẹ cũng có thể hóa nguy thành an hết.”

Tần Dịch nhìn mẹ con hai người qua gương chiếu hậu, khẽ cười. Cách sống chung của sếp và anh trai nhỏ cực kỳ không giống hai mẹ con bình thường, nhưng tình cảm của hai người thì lại khiến người khác vô cùng hâm mộ. Trước kia, cậu cũng từng hỏi trộm anh trai họ Kỷ, chẳng lẽ không tò mò cha mình là ai sao?

Lúc đó, anh trai nhỏ nhà họ Kỷ kia nói thế nào nhỉ…

“Người mà có thể vừa mắt Kỷ Tiểu Lương kia, chắc cũng chỉ là một tên bại hoại thôi, có gì hay ho chứ! Có cháu là đủ rồi!”

Chẹp chẹp, nhưng vấn đề là mọi người đều rất tò mò, ngạc nhiên. Rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mới có thể kết hợp với lão Đại để sinh ra một thiên tài như anh Duệ chứ?!

Sau khi đưa Kỷ Duệ quay về trường học, Kỷ Lương và Tần Dịch cũng trở lại cục Cảnh sát.

Tin tức Kỷ Lương đơn độc, dũng mãnh đi bắt tội phạm đã truyền về cục. Cho nên, khi cô vừa bước vào, các đồng nghiệp đã ầm ầm lên khen ngợi, mà cô cũng rất mặt dày đón nhận những lời khen đó, thậm chí còn để mọi người thổi phồng lên vài câu. Mà mọi người cũng đã quen với tính tình vô sỉ của cô nàng, nên cũng không thấy có gì không ổn. Ngược lại, vì Kỷ Lương như thế này, nên mới khiến bọn họ cảm thấy dễ sống chung. Vì cái tính cách này, mà bọn họ có thể hoàn toàn không coi Kỷ Lương là một người phụ nữ.

“Sếp, nghe nói cái tay ‘Không thiếu’ kia đã đến đây rồi!” Đến lúc bọn họ đi bắt người. Tần Dịch cầm túi khoai tây chiên, vừa ăn vừa thông báo với Kỷ Lương: “Vừa đến được một lúc, khi chúng ta đang ở bên ngoài. Nghe nói, giờ đang bàn bạc công việc trong phòng Cục trưởng.”

“À! Là người thế nào?” Kỷ Lương nhón tay lấy một miếng khoai bỏ vào miệng: “Uhm, mùi vị gì đây? Ăn ngon đấy.”

“Vị mới ra, tôi cũng biết là nó không tồi mà!” Lại lấy thêm miếng nữa: “Tôi đã tìm hiểu sơ qua rồi, là một người đàn ông!” Thượng đế quả nhiên rất công bằng: “Nghe nói là vừa nhìn đã thấy rất lợi hại!”

“Ừ…! Dù sao cũng không liên quan đến việc của chúng ta!” Kỷ Lương nhìn túi khoai tây chiên đã gần hết, liền giật lấy: “Mua ở đâu đấy, tan tầm tôi cũng mua mấy túi!”

“Ở căn tin của Cục đó.” Tần Dịch nhìn chằm chằm vào bàn tay trống rỗng, trong lòng thầm ai oán mắng vài câu ‘lưu manh’.

Lúc này, Cục trưởng dẫn một người đi ra ngoài. Kỷ Lương và Tần Dịch đều quay lưng về cửa nên không phát hiện ra. Kỷ Lương còn đang há to mồm, nhét chỗ khoai tây chiên còn lại vào miệng thì bị vỗ vai:

“Đây chính là Kỷ Lương! Đừng thấy cô ấy là phụ nữ mà xem thường, riêng chuyện xử lý vụ án, ở Cục này không mấy người có thể so sánh với cô ấy đâu!” Cục trưởng vui tươi hớn hở giới thiệu cấp dưới đắc ý nhất của mình, cũng không để ý, khi ông vừa nói ra hai chữ Kỷ Lương, thì đôi mắt sáng như chim ưng của người đàn ông bên cạnh hơi nheo lại.

Kỷ Lương vừa nhét khoai vào mồm xong, xoay người lại, cô cũng muốn nhìn xem anh ta là thần thánh phương nào—

A! Không phải! Sao người đàn ông này nhìn quen thế!

Cả một mồm đầy khoai tây như mắc kẹt lại, cô nhăn nhăn đôi mày anh khí, nghiêng đầu nhìn, cố gắng nhớ lại xem mình đã gặp qua khuôn mặt này ở đâu……

Đôi con ngươi đen đầy khí thế kia cũng nhìn cô chằm chằm. Đầu tiên là nheo mắt, sau đó đột nhiên trợn to, phát ra tia sáng khó hiểu. Anh ta còn chưa nói gì, những hơi thở phát ra từ cơ thể anh ta, đủ để khiến người xung quanh cảm nhận được cảm xúc của anh ta lúc này.

Ai chà!

Có vấn đề! Tần Dịch yên lặng lùi về sau vài bước, chọn một vị trí an toàn xem kịch!

“Kỷ Lương!” Người đàn ông kia đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm thấp hơi run rẩy, như là đang kiềm nén điều gì.

“Khụ khụ khụ —”

Giọng nói kia làm cho Kỷ Lương đột nhiên nhớ lại ký ức mà cô cố gắng chôn sâu tới tận tầng thấp nhất trong trí nhớ của mình. Sự kinh hãi khiến cô phun ra toàn bộ chỗ khoai tây chiên còn đang nghẹn trong miệng chưa kịp nuốt xuống, phun thẳng lên khuôn mặt lạnh lùng, anh tuấn kia.

Xong đời rồi!

  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 7
  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 9
    Đánh giá: số sao
    Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 8 5.00/5 (100.00%) 79 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:17

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: