khi nàng say giấc

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 22

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 22 một trong những 109 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 22


Kỷ Lương ở phía bên kia đương nhiên không hề biết cảm giác của đồng chí Hạ, vẫn tự nhiên nói chuyện với gã trên máy bay, cuối cùng, trước khi cúp máy, cô còn tặng cho đối phương một nụ hôn rõ kêu qua điện thoại. Vừa dập máy xong, nét mặt yêu kiều cũng biến mất, trở lại dáng vẻ lúc đầu.

Hắc Tử hồi phục tinh thần, há mồm a lên một tiếng rồi khen Kỷ Lương: “Sao chị biết gã đó có gian tình với ả ta?”

Mạt Hoa Đới Duy đang bị trói ở bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc. Chuyện chơi bời trăng gió lén lút của ả là chuyện rất bí mật, ngoại trừ đôi bên thì căn bản không ai có thể biết được. Vì sao người phụ nữ này lại biết?!

Nhìn vẻ mặt kinh sợ của cậu, Kỷ Lương nghiêm mặt nói rất nghiêm túc: “Thật ra, tôi biết xem tướng.”

“A… thật à!!!” Vẻ mặt của Hắc Tử quả nhiên càng hưng phấn hơn, cậu tò mò: “Vậy chị xem giúp tôi đi.”

“Đùa đấy.” Kỷ Lương ngay lập tức dội cho cậu một gáo nước lạnh, rất thích chí với sự thay đổi cảm xúc liên tục của Hắc Tử. Cô vỗ vỗ vai cậu nói: “Hắc Tử à, cậu đã từng nhìn thấy heo mẹ trèo cây chưa?” Cô đột nhiên đổi đề tài.

Hắc Tử lắc đầu tỏ vẻ hai mươi năm qua chưa từng thấy kỳ quan đó. Còn Trầm Sùng có vẻ đã hiểu thâm ý trong câu hỏi của cô, hắn khẽ sờ sờ mũi rồi quay đầu, coi như không nghe thấy.

“Vậy được rồi!” Kỷ Lương gật gật đầu, cười không nói gì, khiến cho Hắc Tử oán niệm càu nhàu, không hiểu ra sao cả.

“Ông đây ghét nhất là thành phần trí thức mấy người, có chuyện không nói thẳng ra, cứ úp úp mở mở.” Làm cho ông đây đau cả đầu.

Thà tin là heo mẹ biết trèo cây, còn hơn tin vào miệng lưỡi đàn ông. Đây là kinh nghiệm do những vị nữ tiền bối vĩ đại đã đúc kết lại. Quả nhiên không sai. Cô chỉ thăm dò hai câu đã khiến gã đàn ông kia tự để lộ sơ hở, sau đó, tiện đà phát triển câu chuyện, vậy là qua cửa thôi.

Kỷ Lương nhìn Mạt Hoa Đới Duy, chần chừ một chút, rồi hỏi: “Bên phía Hạ… cảnh sát Hạ không có chuyện gì chứ?”

“Yên tâm đi.” Không biết Hắc Tử lôi đâu ra một chai bia, uống một hơi: “Chị lo cho ai cũng không cần lo cho anh ta.” Với bản lĩnh của sếp thì có muốn xảy ra chuyện cũng khó.

Quả nhiên, đúng như lời Hắc Tử nói, ở bên này, sau khi dập máy, tên cầm đầu quay về chỗ ngồi, tâm hồn vẫn đang phơi phới vì nghĩ đến sau khi vụ việc này kết thúc, được lăn lộn vận động cùng báu vật kia trên giường, gã lại bất giác nuốt nước bọt. Áp chế dục vọng đang bùng lên trong người, gã quay sang nhìn đám lữ khách đầy trong máy bay, trong lòng gã lại cảm thấy cáu kỉnh.

Bùm bùm—

Một ánh sáng loé lên bên ngoài, phát ra tiếng nổ lớn làm cho tất cả mọi người trong máy bay đều theo phản xạ nhìn ra bên ngoài. Pháo hoa chói lọi nở rộ trên không trung, chiếu sáng cả khoảng trời âm u.

“Tên ngu ngốc nào thế, lúc nào rồi mà còn có tâm trạng bắn pháo hoa.” Trong lòng gã thầm cười nhạo hành động ngu xuẩn này, nhưng khi thu hồi tầm mắt, thấy trước mắt mình trắng xoá một mảng, gã mới biết sự tình không bình thường.

“F**k! Bị lừa rồi!” Gã hét lớn một tiếng: “Chú ý, bọn chúng đến…”

“Không nhìn thấy!”

“Mẹ nó! Đừng nổ súng bậy bạ, bắn nhầm tao bây giờ…”

Tình hình trên máy bay vô cùng hỗn loạn, các hành khách ôm đầu, ngồi yên ở chỗ của mình không dám nhúc nhích. Người hành khách đang dựa vào cánh cửa cuối máy bay chợt phát hiện có người đột nhập từ ngoài vào, lén ngẩng đầu lên thì thấy hai bóng người đang tựa lưng vào nhau, tiến vào trong ca bin.

“Pằng!”

“Pằng!”

“Pằng!”

Tiếng súng vang lên không chút do dự. Sau mỗi tiếng súng là âm thanh của vật nặng ngã ập xuống sàn máy bay.

Đèn trong máy bay bị nhóm khủng bố phá hoại, nên ánh sáng rất yếu. Trong không gian mờ mịt ấy, mắt Hạ Vũ sáng rực lên, nhanh chóng đảo qua một đám hành khách đang run rẩy ôm đầu, dựa vào cách ăn mặc và phản ứng của bọn họ để phân biệt với bọn khủng bố.

Anh bắn chết hai tên, Tiểu Bạch giải quyết hai tên. Theo tin tức báo về, thì trên máy bay có khoảng sáu tên. Vậy là còn hai tên nữa!

Anh cầm sát súng lên ngang ngực, nhanh chóng quét mắt qua đám người tiếp tục sàng lọc. Lọt vào mắt anh là một đôi mắt chứa đầy vẻ sợ hãi…

Cứu… cứu tôi…

Một đôi mắt đen to tròn lặng lẽ phát tín hiệu cầu cứu. Đó là một cô gái trẻ, run rẩy như cành liễu trong gió, nước mắt nước mũi giàn rụa trên khuôn mặt thanh tú của cô. Ở sau lưng, tên khủng bố đang giữ chặt cổ cô gái, cây súng của hắn đặt ngay vào thái dương cô.

Tên khủng bố chỉ lộ một mắt ra, thị giác của gã đã hơi phục hồi, tuy không nhìn rõ, nhưng vẫn biết có người đang tới gần. Là một người cao lớn, cảm giác nguy hiểm khiến gã run sợ đến dựng cả lông tơ. Gã nhìn Hạ Vũ chằm chằm, ý tứ rất rõ ràng, nếu anh tiếp tục lại gần, gã sẽ bóp cò, kéo cô gái này chết cùng với gã.

Hạ Vũ không dừng lại, chân vẫn tiếp tục bước, động tác trong tay cũng không ngừng.

Anh không chần chừ do dự, không dừng lại, cũng không cần khó khăn nhắm bắn, bóp cò súng bắn thẳng vào tên khủng bố kia!

“Pằng!”

“A…” Ánh lửa phát ra từ nòng súng khiến cô gái bị bắt cóc sợ hãi nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn nữa. Cô chỉ cảm thấy có một luồng hơi nóng xẹt qua tai, cánh tay đang xiết chặt cổ cô cũng từ từ buông lỏng. Cô không dám thở mạnh, từ từ lùi về ghế, che miệng khóc.

Còn một tên nữa!

Hạ Vũ không để ý đến tình hình xung quanh, mục tiêu của anh chỉ có một, là tên khủng bố cuối cùng kia.

“Cùng chết đi!” Gã đàn ông vẫn trốn phía sau, thấy Hạ Vũ càng lúc càng bước tới gần, cảm giác nguy hiểm khiến gã vô cùng rối loạn, hét to lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía kíp nổ.

Chính là giọng nói này!

Hạ Vũ hơi híp mắt lại, trong mắt hiện lên một tia sáng sắc bén.

Khẩu súng trong tay anh nhắm chính xác vào cổ tay gã, anh bóp cò, viên đạn xuyên thẳng qua cổ tay gã kia. Gã còn chưa kịp rên rỉ, thì viên thứ hai đã xuyên vào đầu gối phải, khiến gã mất trọng tâm quỳ sụp xuống sàn.

“No… No… Đừng…” Gã khủng hoảng lẫn lộn cả tiếng Anh và tiếng Myanmar, còn kèm theo cả tiếng Trung không lưu loát: “Xin… xin anh…”

Tiểu Bạch tựa sau lưng Hạ Vũ, xác nhận phần tử khủng bố đều đã bị tiêu diệt hết, hắn mới quay đầu, nhìn gã kia đã sợ đến vãi nước tiểu, trong lòng thầm thở dài: “Trên đầu chữ sắc có một cây đao! Ai bảo mày háo sắc sai người…”

Mặc dù Kỷ Lương là người dụ dỗ trước, nhưng mà… Lão đại người ta thấy khó chịu. Ai bảo mày không chịu học hỏi Liễu Hạ Huệ chứ.

Chẹp chẹp! Hắn có thể dùng sự sung sướng nửa đời sau của Hắc Tử mà đảm bảo, giữa cô nàng Kỷ Lương kia và sếp, chắc chắn có chuyện gì đó! Xem ra, sau này sẽ có kịch hay để xem rồi.

“Pằng!”

Nếu cầu xin tha thứ mà có tác dụng, thì anh đã không phải là Hạ Vũ! Anh bóp cò không chút nể nang, tiếng khóc bi thảm vang dội khắp cabin.

“Xuýt….” Tiểu Bạch không nhịn được, khẽ hít một hơi thật sâu, nhìn thân dưới của gã khủng bố kia bị sếp Hạ bắn trúng, đột nhiên hắn thấy ‘trứng’ của mình hơi đau đau!

Thật độc ác!!!

Nếu yêu quý sinh mạng mình, thì hãy tránh xa Kỷ Lương ra! Tiểu Bạch thầm nghĩ. Lúc này đây, hắn rất muốn coi câu nói đó là một trong những điều răn dạy của cuộc đời mình!

  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 21
  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 23
    Đánh giá: số sao
    Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 22 5.00/5 (100.00%) 73 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:35

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: