khi nàng say giấc

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 2

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 2 một trong những 109 chương tác phẩm Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài của tác giả truyện ngôn tình Quỷ Miêu Tử. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài ở như thế nào.

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 2


Kỷ Lương vừa đến Cục Cảnh sát đã thấy một đám người chen chúc tụ tập ở trước bảng thông báo nhân sự. Cô tiện tay túm một người đứng ngoài cùng ra: “Có chuyện gì vậy?”

“Thằng nào……” Vất vả lắm Tần Dịch mới chen được vào trong một chút, lại đột ngột bị người khác kéo giật người về đằng sau khiến cậu ta lảo đảo, bực mình định quay lại chửi tên nào không có mắt, nhưng vừa nhìn thấy người phía sau, cổ họng cậu ta nghẹn lại, vội vàng nuốt nước miếng một cách thô lỗ: “Đội trưởng Lương, là chị à!”

“Có chuyện gì thế?”

“Nghe nói có người ở trên sắp được phân về đây!” Tần Dịch sờ sờ cằm: “Theo nguồn tin không mấy tin cậy, thì là người bên Quân đội chuyển sang.”

Quân đội?

Kỷ Lương nhướng mày, thuận tay lấy luôn cốc cà phê còn bốc hơi nghi ngút mà Tần Dịch vừa mua xong: “Chuyển sang đây làm gì?” Tuy nói Quân đội và Cảnh sát là chỗ thân thiết, nhưng nói chính xác ra, thì Quân đội là để đối ngoại, còn Cảnh sát là giữ yên trong nước. Đơn vị nào có nhiệm vụ đó, dù cùng là lực lượng vũ trang của Quốc gia, nhưng hoạt động tương đối độc lập.

“Chị thấy tôi có thể biết nhiều vậy à?” Cậu ta cũng chỉ là nhân vật tép riu thôi mà.

“Tôi thấy cậu……” Kỷ Lương trả lại chiếc cốc không vào tay cậu ta, đi về phía thang máy: “Giống bị táo bón.”

“Sao chị biết.” Tần Dịch đi theo cô, vẻ mặt vô cùng sùng bái: “Tôi nghe nói uống cà phê có thể trị táo bón.” Cậu ta đã quyết định bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày sẽ uống ba cốc cà phê: “Đội trưởng Lương, chị không hiếu kỳ à?”

“Tôi tò mò cái chuyện cậu có ị ra phân không làm gì?” Kỷ Lương liếc cậu ta một cái, khẩu vị của cô đâu có nặng như thế chứ.

Suýt nữa thì Tần Dịch lao cả đầu vào cửa thang máy: “Tôi đâu nói chuyện đó. Tôi nói về vị ‘Không thiếu’ kia cơ mà.” ‘Không thiếu’, cũng chính là một vị thiếu gia bên Không quân.

Tần Dịch nghĩ, cái vị bên Quân đội chuyển sang kia, nhất định là con ông cháu cha của một vị tai to mặt lớn nào đó. Đầu tiên là nhập ngũ vào một đơn vị quân đội, lập vài công trạng, rồi lại chuyển sang Cục cảnh sát này, lập thêm vài công trạng nữa, sau đó, con đường công danh sẽ lên như diều gặp gió, một bước lên mây……

Cái loại này, chắc lại là mấy tên tiểu bạch kiểm, chỉ biết ăn rồi ị, miệng thì chém gió, đầu bóng mượt, ăn chơi trác táng đây mà.

“Chẳng lẽ không thể là một ‘tiểu thư Không quân’ à?” Kỷ Lương bất mãn với thái độ kỳ thị này của cậu ta.

“Tuyệt! Đối! Không! Thể!” Tần Dịch xác định, nhất định, quả quyết lắc đầu.

“Vì sao?” Kỷ Lương bấm nút gọi thang máy, sau đó từ tốn hỏi.

“Bởi vì thượng đế là đàn ông!” Tần Dịch còn trả lời rất thật thà: “Để hai người phụ nữ đả kích tự tôn của đám đàn ông chúng tôi xuất hiện trong Cục Cảnh sát này đã là quá đủ rồi, người tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm nữa đâu!” Nắm chặt tay! Cậu ta tin vào Thượng đế! Tình hữu nghị của đàn ông, vạn tuế!

Quả thật, từ nha dịch thời cổ đại, cho tới Cảnh sát thời nay, thì nghề nghiệp này vẫn thiên về đàn ông nhiều hơn, dù có phụ nữ, thì phần lớn cũng chỉ làm những việc văn phòng nhẹ nhàng. Nhưng, đó là suy nghĩ trước khi Tần Dịch gặp Kỷ Lương. Từ lúc biết Kỷ Lương, tam quan (*) của Tần Dịch bị vặn vẹo, đảo ngược hoàn toàn. Không có lúc nào là Kỷ Lương không cố gắng hết sức để nhắc nhở hắn rằng: Con mẹ nó, ai dám nói phụ nữ không bằng đàn ông, nghề Cảnh sát này, Kỷ Lương cô có thể làm giỏi hơn người khác gấp nhiều lần.

(*)Tam quan: Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan. Trên lý thuyết, thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan là ba khái niệm có quan hệ chặt chẽ với nhau. Có thế giới quan thế nào sẽ có nhân sinh quan như thế, có nhân sinh quan thế nào thì sẽ có giá trị quan như thế.

Kiểu nhận thức này đã được số đông mọi người trong Cục cảnh sát tán thành. Ở đó, còn lưu hành một câu thế này: “Đừng nói chuyện kỷ luật với cảnh sát Kỷ, vì cô ấy sẽ giở trò lưu manh với cậu; đừng giở trò lưu manh với cảnh sát Kỷ, vì cô ấy sẽ càng lưu manh hơn cậu.” Tần Dịch giác ngộ sâu sắc câu nói này. Khi đó, cậu ta đang khí huyết dâng trào, bất mãn vì việc đội trưởng của mình lại là một phụ nữ, suốt ngày gào thét dùng thực lực để đánh giá người tài. Cuối cùng, bị cảnh sát Kỷ dạy cho một bài học trước mặt mọi người, một cú hất ngã qua bả vai khiến cậu nằm suốt một tháng không dậy nổi, còn bị cô đạp vào háng, dùng ngôn ngữ của nhiều Quốc gia ân cần hỏi thăm cậu, khiến cậu cảm nhận được triệt để cái gì gọi là “văn võ song toàn.”

Cửa thang máy mở ra, chỉ có một người trong đó. Vừa thấy chiếc áo khoác dài của người kia, Tần Dịch đã muốn đập thẳng đầu vào tường thang máy, đúng là nhắc người, người đến.

Hai người phụ nữ đả kích sự tự tôn của đàn ông trong Cục cảnh sát này, một người là Kỷ Lương, còn người kia, chính là người phụ nữ mặc áo blouse trắng kia, họ Đoàn, tên Khanh Nhiên, nghề nghiệp: nữ pháp y. Khoác áo blouse trắng, lịch sự, thanh tú, nhưng chỉ người trong nhà mới biết được, dưới cái lớp vỏ bọc thản nhiên, lãnh đạm của cô kia, là một tâm hồn mạnh mẽ và biến thái đến nhường nào.

“Đồng chí Đoàn Khanh Nhiên.” Kỷ Lương đi vào, quét mắt nhìn cô vài lần: “Hôn nhân của cậu có vấn đề à? Hay là giải phẫu *** của ông xã mất rồi?” Cũng đúng, chỉ cần kết hôn được một tháng là sẽ chán ngán nhau, thành rác rưởi cả thôi!

Đoàn Khanh Nhiên liếc cô một cái: “Cảm ơn bà cảnh sát Kỷ đã quan tâm, tình cảm của tôi và ông xã vẫn rất ổn.” Không thấy cô đang định lên thay quần áo rồi về nấu cơm cho ông xã hay sao thế!

Giọng điệu này, sao nghe như đang đọc cáo phó vậy. Tần Dịch trốn trong góc thang máy, cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất, không kìm được mà sợ run cả người, nhìn trộm đôi găng tay y tế dùng một lần đang vắt vẻo ở túi áo blouse của Đoàn Khanh Nhiên. Thật ra, trong lòng cậu ta rất đồng ý với suy đoán của đội trưởng Kỷ nhà mình.

“Tôi vẫn cảm thấy cậu ở cùng với tử thi sẽ tốt hơn nhiều!” Kỷ Lương lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối: “Cậu nói xem, một người phụ nữ tốt như cậu, sao lại phải gả cho đàn ông?”

“Sở thích của bà cảnh sát Kỷ thật khác thường, để tối nay tôi sai người đưa một thi thể sang chỗ cậu nhé. Hy vọng có thể bù đắp sự trống vắng trong lòng cậu!” Đoàn Khanh Nhiên thản nhiên cười: “Cậu có yêu cầu gì không? Nể tình cậu là đồng nghiệp, tôi sẽ vượt mọi gian khó mà tìm cho cậu một tử thi hợp với sở thích của cậu.”

“Ừm……” Kỷ Lương sờ sờ cằm, còn thật sự suy nghĩ: “Khoản này thì tôi thấy cậu khá vừa mắt! Lãnh lãnh đạm đạm, không mặt, không nhạt, vừa đủ là tốt rồi. Không thì chúng ta hợp tác, giải quyết ông xã của cậu đi, sau đó chúng ta có thể ở bên nhau như hình với bóng. Cậu phụ trách hủy thi thể, tôi phụ trách xóa dấu vết, chúng ta hợp tác, cam đoan sẽ không ai có thể tra ra được.”

“Đề nghị này cũng không tồi, lên kế hoạch trước đã.” Đoàn Khanh Nhiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ánh mắt lại liếc vào góc rồi ra vẻ kinh ngạc: “Sao lại có người khác trong thang máy thế này!”

Tần Dịch cố gắng kiềm chế đôi môi run rẩy của mình, xoay mặt vào tường: “Tôi không tồn tại, tôi không tồn tại!”

“Nhóc Dịch à.” Kỷ Lương tung chân đá vào mông cậu!

Tần Dịch cố gắng thu gọn cả mông vào, “Đinh”, thang máy ngừng lại, Tần Dịch như nghe thấy tiếng chuông báo tin mừng, quay đầu muốn cầu cứu, nhưng tình hình của các đồng nghiệp đang đứng bên ngoài thì……

“A— đột nhiên tôi nhớ ra là bỏ quên đồ!”

“Tôi muốn đi toilet!”

“Đội trưởng Lương, Bác sỹ Đoàn, hai người cứ đi đi!”

Cửa thang máy lại từ từ đóng lại, lòng người bây giờ thật bạc bẽo. Lúc đó, Tần Dịch đột nhiên nghĩ ra: Thượng đế là đàn ông, nhưng mà con mẹ nó, Jesus là phụ nữ‼!

“Đội trưởng Lương, bác sỹ Đoàn!” Tần Dịch hạ quyết tâm, quyết định đầu quân cho tội ác: “Hai người yên tâm, nếu về sau hai người giết người, tôi sẽ canh chừng giúp hai người. Nếu hai người mà phóng hỏa, thì tôi sẽ đi rải dầu!”

“Ngoan!” Kỷ Lương giơ tay vỗ vai cậu.

“Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt! Nhóc Dịch, cậu cũng không tồi đâu!” (hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi) Đoàn Khanh Nhiên chỉnh lại quần áo: “Đi theo chúng tôi, nếu chúng tôi ăn thịt, thì chắc chắn cậu cũng được húp canh!”

“Không…… không cần đâu! Tôi sắp ăn chay rồi!” Tần Dịch nuốt một ngụm nước bọt, nhớ đến lần trước trong phòng pháp y, nhìn thấy hai người này ngồi bên cạnh một thi thể đã bị mổ phanh ngực và bụng, máu me đầm đìa, vừa ăn bò bít tết, vừa thảo luận về vụ án…… Hai người ấy, hăng say bàn luận, thản nhiên ăn thịt… Hình ảnh đó, khiến cho cậu không dám nhìn thịt bò suốt mấy tháng trời.

Đinh —

Cửa thang máy mở ra, Tần Dịch chạy trối chết ra ngoài, trong lòng thầm thề, về sau tuyệt đối sẽ không đi cùng thang máy với hai bà biến thái này nữa.

Kỷ Lương chậm rãi bước ra khỏi thang máy, bắt đầu một ngày làm việc, bỗng Đoàn Khanh Nhiên gọi cô lại: “Nghe nói Dương Khắc An vượt ngục!”

Dương Khắc An, kẻ đã phạm trọng án liên quan đến bảy mạng người, ba năm trước đã bị cô bắt vào tù. Không có thời hạn thi hành án, vì hắn có hồ sơ của bệnh viện, chứng minh hắn bị bệnh tâm thần.

“Ừ, tôi biết rồi!” Kỷ Lương nhíu mày, nhìn động tác xoa mũi của cô ấy: “Cậu lại thức trắng đêm à!”

Đoàn Khanh Nhiên xoa xoa cái cổ đang cứng ngắc, ngồi đọc tài liệu cả đêm, giờ mắt muốn díp cả lại rồi: “Tôi về nhà đã.”

“Lái xe cẩn thận, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi!”

“Ừ, bye bye—”

“Bye—”

  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 1
  • Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 3
    Đánh giá: số sao
    Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài chương 2 5.00/5 (100.00%) 100 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:20

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: