khi nàng say giấc

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 92

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 92 một trong những 167 chương tác phẩm của tác giả truyện ngôn tình . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 92


Trung tâm Đài Bắc, khu vực đắc địa. Một tòa văn phòng khí thế cao vút trong mây! Tòa nhà cao khoảng 70 tầng, toàn bộ kiến trúc đều được tạo thành từ thủy tinh, ánh mặt trời chiếu vào đẹp như cung điện Louvre. Nó đứng sừng sững bất khuất giữa đô thị phồn hoa, tản ra khí phách kinh hồn. . .

Đứng trước tòa nhà, chân đi giày cao gót chín tấc, áo màu đỏ thấp ngực, sợi tóc xốc xếch rạng rỡ phát sáng dưới ánh mặt trời, giờ phút này, Âu Xảo Lệ cao ngạo như một cành hoa hồng, sặc sỡ loá mắt.

Đôi mắt đẹp của cô nheo lại, chân mày được vẽ tỉ mỉ nhíu chặt, khuôn mặt xinh đẹp giận dữ, bởi vì cơn giận trong lòng thân thể có chút run rẩy, hai tay cô siết chặt thành quyền.

Tôiy trái Âu Xảo Lệ nắm chặt túi da, năm ngón tay gắt gao nắm nó đến phát run.

Hai giờ trước, cô đang vui mừng vì Âu Y Tuyết đã rời khỏi, tiếp đó, cô liền chạy về nhà Mạc Dĩ Trạch. Không ngờ lại phát hiện ra xấp tài liệu này trong thư phòng!

Không thể tha thứ!

Cô trăm phương ngàn kế khiến cô ta rời khỏi ngôi nhà kia, vì không muốn cho bọn họ gặp nhau, nhưng không ngờ tới, bọn họ đã sớm gặp mặt! Mà cô ngu ngốc chẳng hay biết gì! Đối mặt với sự thật này, Âu Xảo Lệ tức giận đến cực điểm, cô không thu hồi tầm mắt của mình nữa, ngay sau đó, tiến vào tòa nhà kia. . .

Lầu 70, phòng làm việc của tổng giám đốc.

Ngồi trên xe lăn, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất. Cảm thấy người đi đường phía dưới như con kiến nhỏ, lúc mặt trời mọc là lúc tất cả mọi người vì cuộc sống mà bôn ba, nhưng anh không quan tâm!

Bởi vì nơi này là thế giới của anh! Cũng là thành tựu của anh! Anh dựa vào tư chất thông minh, cương quyết dùng hai năm để xây dựng nên đế quốc của mình; anh nắm trong tay mấy vạn nhân viên đang kiếm kế sinh nhai; anh là con của Thượng đế, có thể nói, nếu như anh muốn có toàn thế giới, anhtuyệt đối có được!

Nhưng đối mặt với những thành công này anh vẫn không cảm thấy chút vui sướng nào, ngược lại, cảm giác trống rỗng trong lòng càng ngày càng bao vây anh.

Trong đầu chợt lóe lên bóng dáng mảnh mai kia, con ngươi xanh đen lập tức trở nên hắc ám. Anh mím chặt đôi môi mỏng đầy khêu gợi, dung nhan anh tuấn đã tiết lộ suy nghĩ của anh.

Đã qua hai ngày rồi, nhưng dung mạo của cô, thanh âm của cô khiến anh không thể nào quên, cảm giác thỏa mãn, tiếng rên rỉ yêu kiều của cô khi cô nằm dưới thân anh thừa nhận hoan ái vẫn còn quanh quẩn bên tai, thỉnh thoảng khiến tim anh đập nhanh, sự dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt anh. . .

Đúng lúc anh đang nhớ lại đêm đó, không chú ý thang máy sau lưng vang lên một tiếng, ngay sau đó, âm thanh “lộp cộp” truyền đến.

"Giám đốc!" Trang phục tiêu chuẩn OL, ăn mặc thành thục nhưng không mất ưu nhã, Lisa bước chậm rãi tới bên cạnh anh.

Bởi vì tiếng kêu này, suy nghĩ của Mạc Dĩ Trạch bị cắt đứt. Anh bất mãn nhìn người tới, nhưng khi thấy người tới là Lisa, sắc mặt tức giận lập tức trầm xuống.

"Chuyện gì" Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng hỏi, tầm mắt dời từ ngoài cửa sổ về phía cô.

"King đã tới công ty, anh có muốn gặp hắn không?" Trong đôi mắt màu lam của Lisa tràn đầy mê luyến, cô gần như say mê nhìn khuôn mặt khiến tất cả phụ nữ điên cuồng, ngoan ngoãn nói.

Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói: "Dẫn hắn tới phòng họp chờ tôi, tôi sẽ qua ngay lập tức ". Giọng nói không chứa bất kỳ chút nhiệt độ nào, lạnh khiến người ta phát run.

"Vâng". Lisa gật đầu một cái, âm thầm ghi nhớ. Cô xoay người muốn rời khỏi, nhưng đi hai ba bước đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lại quay đầu nói: “Trạch, hôm nay anh có tới chỗ em không?"

Kể từ buổi dạ tiệc từ thiện kia, cô đã kí kết thành công dự án hợp tác với Hoàn Cầu, cô biết, địa vị của mình không thể nào dao động. Cô không thỏa mãn với việc mình chỉ là tình nhân của anh, Lisa tin chắc, chỉ cần mình kiên trì, vị trí bên cạnh anh tuyệt đối là cô! Mặc dù anh ít hơn cô mấy tuổi.

Dứt lời, con ngươi Mạc Dĩ Trạch nhìn thẳng vào cô, suy nghĩ trong chốc lát, anh hé môi, nhưng tại lúc đó, tiếng “đinh” lại vang lên cắt đứt lời của anh.

Hai người theo tiếng kêu nhìn lại, lại thấy một bóng dáng đỏ tươi xuất hiện ở cửa thang máy. Sau khi thấy người tới, cảnh giác của Lisa lập tức lên cao, còn Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng nhìn cô.

"Nơi này không phải là nơi cô có thể tiến vào, vui lòng đi ra ngoài!" Thấy đối phương là một cô gái ăn mặc thời trang diễm lệ, giọng nói Lisa lộ vẻ không vui.

Âu Xảo Lệ lạnh lùng bễ nghễ nhìn cô, sau khi thấy cô, đôi mắt đẹp càng thêm tức giận. Đối với lệnh đuổi khách của Lisa, cô xì mũi coi thường, tiếp đó cao ngạo nói: "Người nên đi ra người là cô mới đúng! Một nam một nữ ở chung, cô không cảm thấy xấu hổ sao? Huống chi, đối phương là người đàn ông đã có hôn ước". Cô lấy thân phận “vợ sắp cưới” ra áp đảo đối phương.

"Cô. . .". Vừa nghe đến hai chữ “hôn ước”, lập tức Lisa hiểu ra thân phận của cô. Nhưng cô vẫn không e sợ, ngược lại, lạnh lùng nói: "Thì ra cô chính là Âu đại tiểu thư, một cô gái ngu ngốc". Hiển nhiên,Lisa cũng không đặt Âu Xảo Lệ vào trong mắt.

"Ngươi!". Nghe vậy, Âu Xảo Lệ lập tức giận đến nổi trận lôi đình, cô xông lên muốn cho cô một cái tát, vậy mà, một giọng nói lạnh lùng đã ngăn cử chỉ của cô lại.

"Đủ rồi!". Người mở miệng là Mạc Dĩ Trạch.

Chỉ thấy khuôn mặt anh lạnh lùng, lạnh khiến người khác giận sôi! Nhận được ánh mắt khiếp sợ của hai người, anh không lộ vẻ gì nói: "Lisa, trước tiên cô dẫn King tới biệt thự của cô, lát nữa tôi sẽ qua, nếu như không có chuyện gì nữa, cô ra ngoài trước đi". Sự kiên định thể hiện trong giọng nói.

Vừa nghe anh nói sẽ đến biệt thự của mình, Lisa lập tức quên chuyện tình giữa mình với Âu Xảo Lệ, lòng cô tràn đầy vui mừng, gật đầu đáp một tiếng liền xoay người rời đi. Khi đi ngang qua Âu Xảo Lệ, cô còn cố ý ưỡn ngực, lộ ra vẻ mặt trào phúng, tiếp đó, vào thang máy, đi xuống lầu.

Chờ tới khi Lisa rời đi, Mạc Dĩ Trạch liền thu hồi ánh mắt của mình. Anh lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, biểu tình không quan tâm Âu Xảo Lệ đang đứng một bên.

"Trạch!". Thấy anh không để ý tới mình, hơn nữa, một giây trước cô đã bộc lộ bản tính của mình ra trước mặt anh, Âu Xảo Lệ lập tức làm bộ đáng thương, đi tới bên cạnh anh: "Tại sao không gọi điện thoại cho em, chẳng lẽ, em biến mất anh cũng không quan tâm sao?"

Đợi mấy ngày liền cũng không thấy anh gọi điện, điều này khiến cô rất lo lắng cho địa vị của mình! Hơn nữa, mình không nghe lời anh, tự mình trở lại Âu gia, Âu Xảo Lệ nghĩ anh rất tức giận, nếu không, anh chưa từng đặt cô trong lòng.

Vậy mà, Mạc Dĩ Trạch cũng không có ý tứ trả lời cô, ngước mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, lãnh đạm nói: "Có chuyện gì?"

Câu hỏi của anh khiến Âu Xảo Lệ nhớ tới mục đích mình đến. Nhìn bóng dáng kiêu căng, lạnh lùng của anh, Âu Xảo Lệ đặt túi da đang cầm trong tay lên đùi anh rồi hỏi.

"Đây là cái gì!". Lúc nói, lửa giận trong lòng cô lại nổi lên lần nữa.

Liếc mắt nhìn sang, Mạc Dĩ Trạch thấy túi da. Anh chậm rãi đưa tay lấy tập tài liệu quen thuộc ra, ngay sau đó, mày rậm nhíu lại, cũng không lên tiếng.

Thấy anh không nói, Âu Xảo Lệ lại bị chọc giận: "Chẳng lẽ anh không có gì muốn giải thích sao?" Trong đôi mắt cô hiện lên vẻ khổ sở, cô chưa bao giờ nghĩ tới, khi cô vạch trần chuyện của anh, anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy.

Thấy xấp tài liệu này, Mạc Dĩ Trạch liền biết mục đích mà Âu Xảo Lệ tới.

"Tôi nghĩ, người cần giải thích là cô mới đúng". Anh lẳng lặng bỏ tập tư liệu vào trong túi da, sau đó nói tiếp: "Tại sao những tư liệu ban đầu cô đưa cho tôi không có liên quan gì tới cô ấy, bởi vì không có liên quan, hay người khác cố ý không muốn cho tôi biết đến sự tồn tại của cô ấy". Anh dù bận vẫn ung dung lạnh lùng ngẩng đầu, ngụ ý hỏi.

"Anh. . ."

Tình huống lập tức biến chuyển, Âu Xảo Lệ không nghĩ anh sẽ hoài nghi. Cô gắt gao cắn môi, đỏ mặt một lúc lâu mới nói.

"Không sai, là tôi cố ý xóa bỏ tư liệu về cô ấy đấy!" Do tập tài liệu kia đã viết những chuyện mập mờ không rõ giữa anh và Âu Y Tuyết, cho nên, Âu Xảo Lệ cảm thấy lo lắng. Vì vậy, cô đã xóa bỏ.

Nghe thấy sự thực, lòng Mạc Dĩ Trạch trầm xuống, hai lạnh lẽo nhìn cô: "Tại sao?" Những chữ này dường như đã ngưng tụ tất cả oán giận của anh.

"Bởi vì. . . Bởi vì. . .". Âu Xảo Lệ do dự không biết có nên nói hay không, thế nhưng, khi cô nhìn thấy tầm mắt cùng với hơi thở lạnh lùng của Mạc Dĩ Trạch, trong lòng lập tức trầm xuống. Dùng thái độ ôm sai tới cùng, cô lạnh lùng trả lời.

"Vì cô ta khiến anh mất đi hai chân!" Cô nói câu này như hét.

Quả nhiên, sau khi cô nói ra câu đó, thân thể Mạc Dĩ Trạch cứng đờ, sự hung ác lập tức ngưng lại trên mặt. Tròng mắt đen của anh chợt lóe lên nhưng vẫn không tin, cũng không mở miệng phản bác lời nói của Âu Xảo Lệ, mà lẳng lặng chờ cô nói tiếp.

"Ban đầu anh xảy ra tai nạn xe cộ, là vì cô ta; bây giờ anh phải ngồi xe lăn, tất cả đều do cô ta ban tặng!". Âu Xảo Lệ vừa nói vừa còn giả bộ đáng thương, sau khi nhận thấy biến hóa của anh mới chậm rãi nói: "Anh và cô ấy từng yêu nhau, anh yêu cô ấy, cưng chiều cô ấy, nhưng cô ấy lại phản bội anh. Cô qua lại với anh nhưng vẫn lên giường với rất nhiều đàn ông, sau khi anh biết chân tướng mới xảy ra tai nạn xe cộ! Cô ấy là em gái em, thân là chị gái làm sao em có thể nhẫn tâm để anh tổn thương cô ấy, cho nên, em mới xóa bỏ những tư liệu kia"

Âu Xảo Lệ nói xong, nước mắt trong suốt lăn xuống! Nhìn đau thương khiến người ta đau xót.

Buổi nói chuyện với cô giống như sét đánh ngang tai bổ tới anh, Mạc Dĩ Trạch sửng sốt một hồi lâu, lúc này, anh mới đem tầm mắt nhìn cô, nói thật nhỏ: "Không thể nào"

Tại sao như vậy! Tại sao quan hệ giữa bọn họ lại như vậy!

Từ Minh Vũ đóng xấp tài liệu lại, anh nghĩ bọn họ là một đôi, cho nên, anh không nghĩ cô có liên quan tới hai chân tàn phế của mình.

Hiện tại, đó lại là sự thật. . .

Không, anh không tin! Anh không tin cô là người phụ nữ như vậy!

Trong lòng giống như có sóng to gió lớn, con ngươi bình tĩnh của anh bắt đầu hoảng hốt, anh cố gắng tìm ra chút sơ hở trên mặt Âu Xảo Lệ, nhưng căn bản là phí công!

"Anh vẫn không tin sao?" Thấy anh bắt đầu có chút rối loạn, Âu Xảo Lệ lại nhấn mạnh lời nói, tức giận rút ra một xấp hình ném trên khay trà thủy tinh bên cạnh anh nói: "Ban đầu, khi anh nhìn thấy những hình này nên mới giận dữ chạy đi, sau đó, giống như nổi điên muốn tìm cô ấy, nhưng lại xảy ra tai nạn xe cộ".

Mạc Dĩ Trạch chuyển mắt nhìn những tấm hình bên cạnh, một giây sau, khuôn mặt anh lập tức tái nhợt.

Trong hình, cô và cô đêm đó là một người! Khác nhau là, cả người cô trần truồng đang nhiệt liệt quấn lấy một người đàn ông, trên dung nhan xinh đẹp lộ ra biểu tình kích tình, giống hệt đêm đó. . .

Đó chính là những tấm hình của hai năm trước, cảm thấy sau này có thể cần tới, cho nên, cô đem phim ảnh dấu đi. Không nghĩ rằng, bây giờ thật sự được sử dụng đến, điều này khiến Âu Xảo Lệ cảm thấy rất thỏa mãn.

  • Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 91
  • Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 93
    Đánh giá: số sao
    Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 92 5.00/5 (100.00%) 37 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:06:55

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: