khi nàng say giấc

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 163

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 163 một trong những 167 chương tác phẩm Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo của tác giả truyện ngôn tình Lac Vi Nhi. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo ở như thế nào.

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 163


Nghe vậy, Âu Y Tuyết lúc này mới ngẩng đầu lên, khi tầm mắt kinh ngạc của cô vừa chuyển qua bắt gặp con ngươi tràn đầy khát máu này của Lisa, trong lòng lúc này mới cả kinh.

Mà sau một lúc. Cho là cô nghe không hiểu, Lisa lại lập lại một lần, lạnh nhạt nói: "Cô muốn bao nhiêu tiền, mới nguyện ý rời khỏi hắn!". Tất cả phụ nữ đến gần Either đều là bởi vì tiền của anh, cho nên rất tự nhiên, cô ta cũng coi Âu Y Tuyết cũng nằm trong số đó. Nếu mục đích cô đến gần Either là bởi vì tiền, cô ta nguyện ý lấy tiền để khiến cô rời đi!

Âu Y Tuyết lần này mới nghe rõ lời của cô ta.

Cô á khẩu, lắc đầu một cái, đang muốn trả lời cô ta. Vậy mà, một ngữ điệu mang theo hài hước xen lẫn lạnh lẽo, đúng lúc từ phía sau của các cô vang lên: "Cô không trả nổi!".

Cái gì! Cô ta dám nói cô không trả nổi! Bị chọc giận Lisa chặt chẽ trừng mắt nhìn Âu Y Tuyết, lại thấy miệng của cô khép chặt.

Tâm trầm xuống, một giây kế tiếp xoay người nhìn về phía sau, mới nhìn thấy cửa phòng làm việc không biết từ lúc nào đã mở ra, lúc này một bóng dáng quen thuộc lại thẳng tắp đứng ở cửa phòng, trên khuôn mặt tuấn tú giăng đầy lạnh lẽo.

"Anh. . .". Sau khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thẳng tắp kia, Lisa cả kinh. Đang lúc muốn mở miệng nói cái gì, lại phát hiện ở cửa trừ Mạc Dĩ Trạch cả người tản ra hơi thở âm u tàn bạo, trong ngực anh còn có một hài nhi nhỏ nhắn. Kết quả là, hai mắt lập tức trợn to!

Không ngờ đến anh lại đột nhiên xuất hiện tại đây, Âu Y Tuyết đồng thời cũng cả kinh. Nhưng cũng may cô nhìn thấy trong ngực Mạc Dĩ Trạch ôm Nhược Y rất nhanh liền phản ứng lại: "Anh đứng ở dó từ bao giờ?". Âu Y Tuyết vừa hỏi, vừa đi về phía Mạc Dĩ Trạch.

"Từ lúc cô ta hỏi em: “Các người ở chung một chỗ đã bao lâu"". Mạc Dĩ Trạch cõi lòng đầy thâm tình nhìn Âu Y Tuyết thấp hơn anh một cái đầu, tiếp đó thận trọng đem Nhược Y ở trong ngực đã sớm tỉnh lại, đôi mắt long lanh mở lớn, lặng yên không tiếng động nhìn anh đưa cho Âu Y Tuyết: "Hội nghị kết thúc, anh vừa lúc đó thấy chú An, cho nên liền ôm lấy Nhược Y".

"Ừ" Âu Y Tuyết gật đầu một cái, nhận lấy Nhược Y từ trong ngực anh, bởi vì không khí lúng túng, lập tức liền không ai nói gì.

"Các người. . . ". Bị bọn họ quăng ở một bên Lisa khiếp sợ không thôi nhìn chằm chằm cái trẻ nít trong ngực Âu Y Tuyết đó, không dám tin tưởng bọn họ lại sẽ đồng thời đối với cô ta có mắt không tròng, tức cười hơn là còn có cái trẻ nít đó.

Nhìn hình ảnh hài hòa như thế của bọn họ, thật sâu giết đỏ hai mắt của cô ta!

Tựa hồ là nghe được hai cái chữ kia của Lisa, Mạc Dĩ Trạch lúc này mới lần nữa chuyển tầm mắt qua Lisa trang phục xa xỉ, ăn mặc diêm dúa chói mắt, đồng thời lúc này trong con ngươi tình cảm ôn nhu rút đi, tiếp đó dâng lên một cỗ đông lạnh lạnh lẽo triệt lòng người.

"Tôi nói rồi, cô không trả nổi!". Mắt anh lạnh lùng nheo lại, quan sát Lisa. Nếu như không phải là vì hội nghị kết thúc sớm, anh sẽ không có cơ hội nghe được cái người đàn bà không biết sống chết này, lại muốn trả tiền để cho người phụ nữ anh yêu thương nhất rời bỏ anh!

Cho dù đứng cách xa anh đến mấy mét, nhưng Lisa vẫn cảm thấy hàn khí của anh từ xa xa đánh tới, cô ta cắn cắn môi dưới, lại nhìn một cái Âu Y Tuyết vẫn im lặng không lên tiếng đứng ở bên cạnh Mạc Dĩ Trạch, cắn răng nghiến lợi nói: "Tại sao tôi lại không trả nổi!". Cũng chỉ là một con đàn bà không biết sống chết, thật không ngờ anh quý trọng ả! Điều này làm cho lòng tự ái của cô ta bị sỉ nhục.

Tại sao!

Hừ!

Mạc Dĩ Trạch mày kiếm tà mị giương lên, khóe miệng treo lên sự mỉa mai, nhẫn tâm trả lời: "Cô cho rằng cô có thể trả giá nổi cho cái danh hiệu "Phu nhân của tổng giám đốc của Khải Tát Đế Quốc” này!". Mấy năm qua, bằng vào trí khôn hơn người và gan dạ sáng suốt của anh, khiến Khải Tát Đế Quốc một lần xuất hiện tại trên bảng xếp hạng "Phúc Bố Tư", thân thể anh vì là tổng giám đốc của Khải Tát Đế Quốc cũng tất nhiên giá trị con người trên trăm tỷ, mà vợ của anh tự nhiên cũng là như thế.

"Cái gì!", Khi anh nói xong một câu này, Lisa chân mềm nhũn, suýt nữa ngã trên mặt đất. Cô ta mất hồn nhìn Mạc Dĩ Trạch giống như vương giả, nếu như không phải là trên mặt anh lúc này là vẻ mặt nghiêm túc và kiên định, cô ta nhất định sẽ cho là mình nghe lầm!

"Anh nói. . . Các người đã kết hôn. . . Rồi hả?". Yết hầu cô ta tắc nghẹn, thật vất vả mới nói ra đầy đủ câu này.

Không, không thể nào! Cho tới nay cô ta vì cái vị trí phu nhân tổng giám đốc này, cô ta vì để đề phòng những người phụ nữ tới gần anh, luôn đồng hành cùng anh. Nhưng là bây giờ anh dám nói đã kết hôn rồi, này. . . điều này cô ta làm sao có thể tin nổi!

"Không chỉ như vậy, chúng tôi còn có con". Lãnh khốc nói xong, Mạc Dĩ Trạch kéo Âu Y Tuyết cùng Nhược Y đang đứng bên cạnh vào trong ngực của mình, nhu tình nhìn bọn họ một cái, lại nói: "Em đợi ở đây lâu như vậy, nhất định đã đói bụng. Đi, chúng ta đi dùng cơm". Nói xong cũng không để ý Âu Y Tuyết có nguyện ý hay không, liền dẫn cô muốn chuẩn bị rời đi.

Vậy mà Lisa lại gào thét một tiếng, sắc mặt trắng bệch, không thể nghi ngờ, đối với cô ta mà nói lời của Mạc Dĩ Trạch giống như sét đánh giữa trời quang!

"Không! Làm sao anh có thể đối với tôi như vậy! Tôi đem tất cả đều áp trên người của anh, làm sao anh có thể đối với tôi như vậy!". Cô ta không thể tin được, người đàn ông tối hôm trước còn cùng với cô ta triền miên, thế nhưng thành chồng của người khác. Mà vị trí cô ta trăm phương ngàn kế muốn có được, cư nhiên tan thành bong bóng xà phòng!

Nhìn bộ dáng khàn cả giọng của cô ta, mày Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng nhăn lại, sau khi ngẫm nghĩ một lát nói: "Tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô một tỷ, bắt đầu từ ngày mai, cô không cần đến làm nữa". Đây coi như là một chút sự tình cuối cùng anh làm cho cô ta.

"Không cần, tôi không muốn!". Lisa quát! Ngoại trừ tiền cô ta còn muốn tâm của anh, còn cả cái vị trí ở bên cạnh anh kia!

Nghe vậy, sắc mặt của Mạc Dĩ Trạch đột nhiên trầm xuống, chỉ là không đợi anh mở miệng, Lisa tiếp tục nói.

"Tôi ở bên cạnh anh lâu như vậy, anh cho rằng tôi là loại phụ nữ kêu thì tới đuổi thì đi sao?". Hừ, chẳng phải là đã quá coi thường Lisa cô rồi sao!

Quả nhiên, câu nói này của Lisa vừa mới bật thốt lên xong, liền thấy trên mặt Âu Y Tuyết xẹt qua một tia đau đớn. Lisa thầm cảm thấy hài lòng, vẫn không thôi chỉa mũi nhọn vào Âu Y Tuyết, nói tiếp: "Về phía cô như vậy cái gì cũng sai, loại phụ nữ sống an nhàn sung sướng xứng với hắn sao? Chân chính nên rời đi phải là cô mới đúng!".

"Câm mồm!". Mạc Dĩ Trạch lớn tiếng quát, sắc mặt lạnh lùng. Vì để tránh cho cô ta tiếp tục những lời nói đả thương người, Mạc Dĩ Trạch lôi kéo cánh tay của Âu Y Tuyết, liền muốn lập tức đưa cô rời đi. Vậy mà, Âu Y Tuyết lại chặt chẽ đứng tại chỗ, không chịu di chuyển nửa bước.

Thấy lời của mình rốt cuộc có tác dụng, Lisa lại tăng thêm sức nặng cho lời nói của cô ta.

"Có biết đêm hôm trước hắn ở đâu không?" Lisa xinh đẹp, khóe môi lạnh lùng nâng lên nụ cười, đột nhiên dịu dàng nói.

Dứt lời, liền thấy thân thể Âu Y Tuyết ngẩn ra, vốn là không nhúc nhích trong mắt thoáng qua lo lắng. Mà Mạc Dĩ Trạch ở bên cạnh cô dĩ nhiên là cảm nhận được sự lo lắng của cô, dùng tầm mắt lạnh lẽo của anh ý bảo Lisa không nên tiếp tục nói nữa.

  • Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 162
  • Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 164
    Đánh giá: số sao
    Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo chương 163 5.00/5 (100.00%) 78 votes
    By Bùi Ngọc Tuyền
    Ngày đăng:2015-04-17 21:07:14

    truyenngontinhaz.com tập hợp những truyện ngôn tình hay, có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, với màn đấu trí gây cấn cũng như những âm mưu thâm độc. Những tác giả hàng đầu về truyện ngôn tình như: Ân Tầm, Chu Ngọc, Cơ Thủy Linh, Diệp Lạc Vô Tâm, Hạ Nhiễm Tuyết, Quỳnh Dao, Thiên Cầm, Tịch Mộng, Thịnh Hạ Thái Vi cùng truyen ngon tinh khác.Một số link web hay tham khảo: